Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Em Là Thú Nhân

Ông Xã Em Là Thú Nhân

Tác giả: Ngạn Thiến

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341008

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1008 lượt.

guốc gỗ mang.
Ivey thấy cô làm giày da thú vừa mềm vừa ấm, cũng muốn học làm, năn nỉ Mộ Sa dạy cậu. Tuy Mộ Sa thấy một chàng trai cầm cây kim may vá rất là ‘ngợp’, nhưng không giấu nghề vô cùng kiên nhẫn dạy cậu ta làm một đôi.
Ivey dường như rất hứng chí, chạy về nhà mang da thú đến, nhờ Mộ Sa phụ, giày da thú màu trắng, xám, đen, đỏ, làm hết mấy đôi tay nghề hai người đã tiến bộ khá nhiều, chẳng những chắc chắn còn đẹp mắt, Mộ Sa còn đặc biệt cắt một nhúm lông trắng làm thành một trái cầu nhỏ, may vào chỗ mũi giày, đôi giày lập tức trở nên đáng yêu.
Ivey đang hưng phấn mang đôi giày đi qua đi lại trong phòng, thì Chelsea về đến.
Dụ Dỗ
Ivey thấy hắn đã về nên đoán Sander chắc cũng sắp về, mau lẹ ‘giao ca’ cho hắn, ôm đôi giày da thú mới làm, cực kì hứng thú chạy về nhà.
Chelsea đem con mồi săn được hôm nay bỏ vào kho dự trữ, rửa sạch tay, chạy vội đến giường xốc quần áo Mộ Sa lên, xem xét tình trạng hoa huyệt, Mộ Sa xấu hổ kéo lại, che chỗ đó không cho hắn xem.
Miệng còn nói lớn: “Chelsea, em khoẻ rồi, không sao hết, anh đừng lo nữa được không.”
Chelsea không thèm để ý, chặn tay cô, cưỡng ép kiểm tra xong, xác định rõ không có gì mới có tâm tư quan tâm cái khác, cầm giày da thú cô làm hỏi: “Đây là cái gì?”
“Là giày da thú á, vào mùa đông mang cái này ấm chân lắm, đúng rồi, anh không nói em quên mất, anh mau lại đây đục cái lỗ trên này cho em, em muốn làm guốc gỗ mang.” Mộ Sa hưng phấn kéo hắn đến nhờ giúp.
Chelsea không ‘guốc gỗ’ là cái gì, nhưng vẫn nghe lời làm theo, Mộ Sa cầm đôi guốc được đục lỗ xong, dùng gân thú cột lại, làm thành đôi guốc, rồi phấn khởi mang vào, đi hai vòng, tuy không thoải mái lắm nhưng ít ra không cấn chân, Mộ Sa vẫn rất hài lòng.
Định làm cho Chelsea một đôi, hắn lại không chịu, ôm cô lên giường, rồi đích thân làm cơm chiều.
Hai người ăn cơm chiều xong, Chelsea liền ôm chặt cô nằm trên giường, câu được câu mất nói chuyện phiếm, Chelsea kể hôm nay đi săn thấy con mồi nào, rồi bắt con nào về, thịt con thú nào ngon, thịt con nào vừa cứng vừa chát.
Mộ Sa cũng chẳng hào hứng gì lắm với đề tài này, nghe một hồi cô ngáp dài ngáp ngắn, lấy làm lạ là sao hôm nay hắn nói nhiều vậy, thường ngày ăn cơm chiều xong hắn liền gấp gáp đè cô ra, hôm nay hình như hơi khác thường.
Chưa nghĩ ra được nguyên do gì, Mộ Sa đã cuộn trong lòng hắn ngủ mất.
Mấy ngày sau, Mộ Sa được cho phép có thể xuống giường, nhưng không được rời thôn chỉ được đi dạo loanh quanh bên trong.
Chelsea mỗi ngày đều đi sớm về trễ, cố sức săn được nhiều con mồi về dự trữ phòng mùa mưa đến.
Điều khiến Mộ Sa đau đầu chính là, hắn đêm nào cũng ôm cô giới thiệu tập tính của các loài dã thú, đến khi cô thiếp đi mới thôi, mà không hề đụng đến cô.
Biết hắn sợ làm cô bị thương, trước kia mỗi đêm hắn đều ra sức ức hiếp, cô thầm nghĩ nếu hắn không đụng đến cô thì tốt rồi, nhưng bây giờ hắn thật sự không đụng thì cô lại cảm thấy trống rỗng, lòng cứ thấy thiếu vắng.
Nếu hắn không chủ động, vậy cô chủ động là được chứ gì, Mộ Sa đỏ mặt, không ngừng ngọ nguậy trong lòng hắn. Taychầm chậm vẽ vẽ lên ngực hắn.
Hô hấp Chelsea dồn dập, Mộ Sa cười thầm, nhịn hết nổi rồi. Không ngờ Chelsea đột nhiên nói một câu: “Ngủ đi, anh mệt rồi.” Rồi liền buông cô ra, xoay người đưa lưng về cô.
Mộ Sa há hốc miệng, nhưng đã làm đến nước này, không thể bỏ dỡ nửa chừng được. Đành phải chủ động lăn qua, ôm hắn từ phía sau, mị hoặc gọi: “Ông xã...”
Chelsea bị cô khêu gợi làm thú huyết sôi trào, xoay người đè lên cô, hôn hôn cắn cắn lên môi, bàn tay cũng trượt đến giữa hai chân sờ mó hoa huyệt.
Mộ Sa tự cho là công đức viên mãn, nên mềm nhũn người, chủ động vươn đầu lưỡi ướt dây dưa với hắn.
Chelsea thở ngày càng nặng nề, lại bỗng buông cô ra, ngồi dậy.
Mộ Sa khó hiểu mở to mắt nhìn hắn “Hở?” một tiếng. Chelsea nhìn cái miệng nhỏ ướt sũng của cô, với nơi nào đó giữa đùi dần ướt nước, ánh mắt tối sầm, nuốt nước miếng cái ực, rồi tự buộc mình dời mắt chỗ khác.
“Nóng quá, anh ra ngoài cho mát.” Vừa nói vừa định xuống giường.
Mộ Sa hoảng hồn, vội vàng từ sau ôm hắn lại, la lên: “Đừng mà, em không muốn anh đi.”
Chelsea cố gỡ cánh tay đang ôm chặt của cô ra, nhưng cô lại siết thật chặt, hắn lại không dám mạnh tay sợ làm cô bị đau, cuối cùng đành thoả hiệp dỗ dành: “Mộ Sa, bảo bối, ngoan đi, mau thả anh ra, anh nhịn không được nữa rồi.”
“Vậy đừng nhịn nữa, người ta ngoan ngoãn nằm ra cho anh... Ừ, anh còn nhịn cái gì?” Mộ Sa không chịu nghe theo, càng nói giọng càng nhỏ, đến chữ cuối thì nhỏ rí như tiếng muỗi, khuôn mặt cũng đỏ ửng, áp vào lưng hắn không ngóc lên.






Hừng Hực Lửa Giận
Chelsea nghe vậy nuốt nước miếng, như đang do dự, nhưng nhớ đến ba ngày vừa rồi nhiều máu như thế, còn không ngừng chảy ra từ trong cư thể cô, hắn lại sợ.
Lắc đầu cự tuyệt: “Không được, anh sẽ làm em bị thương. Anh vừa vào là không biết khống chế. Không được, tuyệt đối không được, sai lầm đó anh sẽ không tái phạm.”
Mộ S