Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341024
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1024 lượt.
, giãy hoài không ra, cô lại không dám giãy dụa hết sức, sợ bị người bên trong nghe thấy, nên càng thêm xấu hổ.
Không bao lâu trong phòng truyền ra tiếng rên rỉ ư ư a a, Mộ Sa đỏ mặt cúi gằm, nhưng âm thanh không muốn nghe đó cứ chui vào tai cô, làm cô không muốn nghe cũng không được.
Ivey không hài lòng vì cô cứ cúi đầu, kéo cô lại, ghé vào tai cô nói nhỏ: “Mau xem đi, học tập kinh nghiệm, giống cái Hồ tộc ở phương diện đó rất lợi hại, cô học cho tốt, về sử dụng với Chelsea, bảo đảm cô sai hắn dễ ợt.”
Mộ Sa nhất thời cảm thấy mặt như phát cháy, cuối cùng không ở lại nữa, giãy mạnh tay cậu ta ra, bưng mặt chạy về nhà. Trời ạ, tự dưng cô lại đi nhìn lén hai tên đàn ông “làm việc”, tuy cô rất muốn biết hai người đàn ông rốt cuộc là làm thế nào, nhưng mà, lại bảo cô đi xem trộm, đặc biệt là còn xem cùng nhiều người như vậy, ui, cô thấy thẹn lắm đó nha.
Mộ Sa chạy về nhà, vừa đẩy cửa thì nghe trong nhà có tiếng nói, ngẩng lên thì thấy Chelsea đang nói chuyện với một thú nhân xa lạ.
Chelsea và thú nhân lạ mặt đó vừa thấy cô vào thì cùng im lặng.
Mộ Sa sửng sốt, thú nhân này, chắc là giống cái từ Hồ tộc đến, thú nhân trong thôn tuy có người cô không biết tên, nhưng ở đây lâu ngày nên nhớ mặt, thú nhân này chưa từng gặp qua, nhất định là từ Hồ tộc đến.
Theo phép tắc, Mộ Sa mỉm cười, tự giới thiệu: “Xin chào, tôi là Mộ Sa.”
Ngu Ngốc
Thú nhân đó lúc đầu là sửng sờ, sau mới thân mật mỉm cười với Mộ Sa, “Xin chào, cô chắc là bạn đời của Chelsea rồi, tôi là Philo đến từ Hồ tộc, mùa đông năm trước đều ở thôn này.” Rồi khẽ liếc qua nhìn Chelsea, có chút ngượng ngùng nói: “Nhờ Chelsea chăm sóc, hôm nay mang trái cây đến cảm ơn hắn.” Philo vừa nói vừa giơ giơ hoa quả trên tay.
Rồi lại ấm ức nói tiếp: “Nhưng nói gì hắn cũng không chịu nhận, Mộ Sa cô nhận thay hắn được không?” Vừa nói vừa đưa đến trước mặt Mộ Sa.
“A, cám ơn.” Mộ Sa thuận tay nhận lấy.
Thấy Mộ Sa nhận, Philo cười vui vẻ, Chelsea thì hung hăng trợn mắt liếc cô một cái, rồi hậm hực quay đi.
Ngoài cửa, Chelsea nhìn chòng chọc cánh cửa, hận không thể đốt thủng một lỗ trên nó. Hắn cũng rất muốn kéo cô nàng bên trong cánh cửa làm hắn cả ngày tâm thần không yên ra ngoài, lay thật mạnh cô, hỏi cô rốt cuộc là muốn thế nào.
Mới bước lên hai bước, lại ép mình ngừng lại, tự nói với mình phải dằn xuống, không thể phát cáu với cô, không thể nổi giận với cô, cô đã nói hắn không được dịu dàng như Ryan, không được săn sóc như Ryan, nếu hắn còn nổi giận với cô, thì cô sẽ thật sự không cần hắn, mà chạy đến tìm Ryan, tuy rằng trong tộc chưa có tiền lệ, nhưng khi thấy trưởng lão xem trọng cô, nếu cô đưa ra ý muốn đổi bạn đời, các trưởng lão không muốn cũng sẽ đồng ý.
Chelsea vừa nghĩ đến Mộ Sa toàn thân trần trụi bị Ryan đè xuống đâm vào rút ra còn rên rỉ kêu gào là ý muốn giết người đã hừng hực bốc lên. Không, hắn không thể cho phép Mộ Sa thuộc về thú nhân khác, ai cũng không được, nên hắn phải nghĩ cách mau chóng làm Mộ Sa thay đổi cái nhìn về hắn mới được.
Không phải là dịu dàng chăm sóc sao, hừ, hắn không tin hắn không bằng Ryan.
Nguyện Ý
Lúc bây giờ Ryan đang nằm trằn trọc trên giường, đột nhiên nghe có tiếng gõ cửa: “Ryan, Ryan, mở cửa.”
Hắn nhận ra là tiếng của Mộ Sa, nhanh chóng ngồi dậy mở cửa. Mộ Sa lập tức nhào vào ngực hắn, khóc rấm rứt: “Ryan, anh không được chọn người khác làm bạn đời, không được.”
Ryan nghe vậy lặng người, rồi vô cùng mừng rỡ, vỗ về lưng cô dịu giọng an ủi: “Đừng khóc, Mộ Sa đừng khóc, anh sẽ không chọn người khác, trong lòng anh chỉ có em thôi. Em có bằng lòng ở cùng với anh không, chúng ta rời khỏi thôn này, đến nơi khác sống.” Cuối cùng hắn không ngăn được lời muốn nói vào ngày trước.
Mộ Sa ngẩng đầu nhìn hắn, vừa rơi lệ vừa gật đầu đáp: “Em bằng lòng, em bằng lòng.”
Ryan kích động không thôi, cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ nhắn mà mình khát vọng đã lâu, kéo đầu lưỡi trơn ướt của cô, ngậm trong miệng cẩn thận liếm láp. Quả nhiên là ngọt giống như trong tưởng tượng của hắn.
Hôn một lúc Ryan đã thở nặng nề, cảm thấy có một luồng nhiệt từ bụng dưới lủi lên. Ryan thở dốc buông cô ra, vừa lấy phần hưng phấn dựng đứng cọ lên người cô vừa nhỏ giọng hỏi: “Mộ Sa, anh muốn em, cho anh được không?”
Mộ Sa e lệ rụt vào lòng hắn, “Vâng” một tiếng như có như không.
Được sự cho phép của cô, Ryan phấn khởi ôm ngang người cô, thả nhẹ lên giường, rồi cởi y phục cô, kéo da thú của mình, nhẹ nhàng phủ người lên, hôn từ xương quai xanh của cô đi xuống, bàn tay dò trên người cô, cuối cùng dời đến phần mềm mại trước ngực khiến hắn tò mò lần lên nơi vun đầy, chụp lên mà vuốt ve.
Cảm nhận được ngực cô mềm mại lại đàn hồi, Ryan kích động suýt rên thành tiếng, thật sự quá tuyệt vời.
Kìm lòng không đậu cúi đầu xuống ngậm lên đỏ hồng trước ngực, cẩn thận liếm láp.
Mộ Sa víu thân hình cường tráng của hắn, mắt mê ly rên nhỏ, khao khát hắn tiến thêm một bước.
Ryan dần dần không thoả mãn, gậy nóng dưới thân căng c