Tác giả: Lâm Phi
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 134833
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/833 lượt.
ảm bảo tôi tuyệt đối sẽ không chỉ đơn giản là phá hủy công ty ông như vậy.”
“Anh đừng như vậy, để cho người ta một con đường sống đi!” Bởi vì cô mà khiến một công ty có nguy cơ phải đóng cửa, lương tâm của Thượng Quan Phiên Phiên cô sẽ rất khổ sở.
“Anh dám cam đoan đây không phải là lần đầu tiên cũng không phải là lần cuối cùng ông ta ỷ thế bức người, bỏ qua cho ông ta là cấp cho ông ta nhiều cơ hội bắt nạt những người khác sao?” Thượng Quan Thác Dương nói một câu nói, rất nhiều paparazzi trong đại sảnh nghe được, nhao nhao mà gật đầu đồng ý, chỉ kém không có giơ tay phụ họa.
“Nhưng là. . . . .”
“Không có nhưng nhị gì hết, bây giờ em dọn dẹp rồi theo anh về nhà”.
“Đám phóng viên vừa nghe thấy hai từ khóa “Về nhà”, ánh mắt không khỏi sáng lên, đèm flash nhất thời nâng cao lên. “Thượng Quan Thác Dương, xin hỏi anh có quan hệ với người đứng trước mặt như thế nào?”
“Sun, đây là đối tượng mới kết giao của anh sao? Hai người quen nhau như thế nào?”
“Tiểu thư, có thể phiền cô tháo mặt nạ xuống để chúng tôi chụp vài tấm ảnh được không?”
“Rất xin lỗi, không thể trả lời.” Quan Khang thức trả lời, đầu Thượng Quan Thác Dương đã rất đau, không rảnh suy nghĩ xem vì sao không gọn gàng dứt khoát công bố hia người bọn họ là anh em, có lẽ là do chột dạ, chuyện bọn họ xảy ra quan hệ không thể kể cho ai biết, anh rất khó cây ngay không sợ chết đứng thừa nhận bọn họ chỉ là “anh me” mà thôi. . . . .
Cả quãng đường Thượng Quan Thác Dương đều an tĩnh không nói, Thượng Quan Phiên Phiên bị động mặc anh mang đi cũng an tĩnh không nói, cho đến khi bước vào phòng khách, Thượng Quan Thác Dương rốt cuộc đánh vỡ trần mặc.
“Ngồi xuống, cởi mặt nạ xuống.”
“Có thể không cần cởi mặt nạ ra không?” Cô ôm hy vọng hỏi.
“Bây giờ anh không muốn nói chuyện cùng Pandora, em cho là thế nào?” Cô tốt nhất nên thức thời một chút trước khi anh mất hết kiên nhẫn.
Thấy anh cắn răng nghiến lợi, Thượng Quan Phiên Phiên ngoan ngoãn tháo mặt nạ xuống, không được mặt nạ che giấu, cô cảm giác như thiếu đi một tầng bảo vệ càng thêm thấp thỏm. “Em. . . .”
“Chẳng lẽ em thật cho rằng đây là chơi một trò chơi, không bài xích quan hệ với bất cứ người đàn ông nào em có cảm tình?”
“Vậy có phải anh cũng đem những người phụ nữ anh có cảm tình mang về nhà hay không, hoặc là không bài xích cùng đối phương ân ái một lần ở trên xe?”
“Em nói chuyện hoang đường gì vậy! Anh mới không phải là người đàn ông tùy tiện.” Đàn ông bình thường cũng sẽ có cảm giác với những người phụ nữ có điều kiện thật tốt, nhưng mà cảm giác cũng sẽ phân theo tầng lớp và phong cách, anh không phải là một cậu ấm ngây thơ, nhưng cũng không phải là tinh trùng xông lên não, không có hành vi cuồng sắc dục.
“Vậy ở trong lòng anh em là người dâm đãng vô sỉ, có thể tùy tiện xảy ra quan hệ sao?” cô cực kì đau lòng, anh có thể bởi vì thân phận của hai người mà không ủng hộ lòng cô, nhưng anh không thể nào hoài nghi nhân cách của cô.
“Thật xin lỗi, anh không có ác ý, anh chỉ là. . . .” Anh thất bại gầm nhẹ. “Đáng chết! Lần này anh thật sự bị em đánh bại.”
“Em biết rõ em rất đáng chết, em cũng rất giận em đáng chết.” Giọng nói khàn khàn để lộ đau đớn sâu sắc, cô cố gắng đem nước mắt nuốt ngược trở lại, nhưng chỉ trong chớp mắt một giọt nước lớn đã rơi xuống từ mắt. “Thật lâu trước kia em phát hiện có cảm tình với anh, em thử trốn tránh, coi thường, thậm chí em muốn tìm một người nhét vào lòng mình, một cước đá văng vị trí vốn không nên thuộc về anh, nhưng là mỗi lần đều thất bại. . . .không còn kịp rồi, tình cảm em dành cho anh đã sớm không còn kịp ngăn lại cũng không kịp thu hồi lại rồi.”
Cô lau lung tung nước mắt trên má, từng viên từng viên vẫn như cũ lại xuất hiện đầy trên hai má, “Em không phải cố ý, cho tới nay em đều rất cẩn thận, rất cẩn thận, không dám để cho bất kì một ai phát hiện ra em có tình cảm bệnh hoạn, nhất là anh, em rất sợ anh sẽ dùng ánh mắt như thế nào nhìn em, thật sự sợ anh sẽ xa lánh em. . . .anh biết không? Em từng một lần muốn đi khám bác sĩ tâm lý, xem rốt cuộc có phải em mắc một căn bệnh thần kinh nào đó mới có thể không cách nào kiềm chế hay không. . . .”
Cô khóc không thành tiếng, lòng Thượng Quan Thác Dương cảm thấy đau như vừa bị ai đó nhéo cho một cái, anh rất thích việc cùng cô đùa giỡn, từ trước kia anh đã không thích nhìn thấy vẻ mặt khổ sở của cô, giờ phút này lại càng không rời bỏ cô vì tình yêu say đắm cấm kị mà yên lặng nếm thật nhiều đau khổ.
Anh đồng tình một người phụ nữ chấp nhất với tình yêu, anh đau lòng khốn khổ vì tình cảm của em gái, còn có một chút xíu cảm giác không thể gọi tên, rất trầm trọng, có chút đau, càng khiến trái tim anh thiêu đốt đến khó chịu.
“Em không nghĩ là một trò đùa dai, không muốn tạo ra một loại bối rối không nên có giữa hai chúng ta. . . . .Ngày đó anh không nhận ra em, trong mắt anh hiện vẻ dịu dàng che chở em mà trước đây chưa hề có, em đã len lén hy vọng đó là cái nhìn của một người đàn ông dành cho người