Tác giả: Hàn Dạ Sơ Tuyết
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341206
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1206 lượt.
ình chịu đựng ,nhất định phải nói cho em biết ,cũng nhất định phải nghỉ ngơi trị liệu cho tốt .
Anh bây giờ không phải độc thân như trước nữa ,mà còn có em vợ anh ,và cũng là gia đình của anh .Em còn muốn sau này về già ,sẽ cùng anh đi du lịch ở đâu đó ,nếu sức khỏe của anh không được tốt ,em sẽ làm sao bây giờ.
Ngô Ngôn cầm tay cô ,ôn nhu nói :"Được ,chờ chúgg ta già đi ,sẽ cùng nhau đi du lịch ." Anh dừng một chút ,lại nói :"Anh bây giờ lại không thoải mái ."
Chu Lăng khẩn trương vội hỏi :"Chỗ nào không thoải mái ?Muốn hay không em đi gọi bác sĩ ?"
"Em chính là bác sĩ a ", anh đem tay cô đặt lên nơi nào đó ,nói:"Mong bác sĩ chữa trị cho ."
Chu Lăng hoảng sợ ,vội vàng thu tay về ,theo bản năng quay đầu nhìn cửa phòng ,một bên nhỏ giọng vội la lên :"Muốn chết ,nếu bị người ta nhìn thấy thì làm sao bây giờ ?"
"Khóa cửa rồi mà ,tạm thời anh cũng không cần đổi thuốc , như vậy sẽ không có người vào .Tiểu Lăng trong người anh rất khó chịu ,vừa rồi em đã nói là nếu thấy khó chịu ở đâu thì phải nói..."
Chu Lăng vừa tức lại vừa buồn cười ,cô cũng đâu có nói đến cái loại này khó chịu đâu ."
Muốn nói cô xem thịt trong tiểu thuyết ,thì cô thích nhất là xem dã chiến , nhất là lấy tay sờ sờ linh tinh a... nhưng bây giờ cô lại tự mình ra trận ,cô thật là không dám ,huống chi Ngô Ngôn lại bị thương nữa ,vạn nhất không may chạm vào vết thương ,chuyện này mà bị truyền đi ra ngoài ,như vậy cô sẽ không muốn sống nữa !
"Tiểu Lăng ,anh nghĩ muốn ." Anh lại lôi kéo tay cô hướng xuống phía dưới của anh ấn một cái .
Chu Lăng thở dài ,da mặt dày cũng đem tay anh ấn xuống hướng phía dưới của mình ."Em cũng không có biện pháp a ,anh vẫn là chịu đựng đi ."
Trong ánh mắt của Ngô Ngôn uể oải ,nghĩ nghĩ vẫn là không cam lòng ,nhìn cái vật kia cứng rắn nói :
"Vậy em hãy giúp anh bằng tay tay đi ,được không ?"Muốn nói khuôn mặt này của anh mà biểu hiện đáng thương như trẻ nhỏ thì rất thích hợp bất quá đáng tiếc anh là cái mặt than ,nếu biểu tình phong phú một chút ,ánh mắt hơi hơi ngập nước một chút , thì biết đâu lại có thể làm siêu lòng người nào đó .
Cứ như vậy ,người nào đó cũng vẫn không thể ngăn cản được ,đành phải ai oán dùng tay cầm lấy tiểu Ngô Ngôn ,lại là sờ ,lại là chà sát . Tiểu Ngô Ngôn được vuốt ve mà cao hứng ,nên phóng ra rất nhiều tinh dịch.
Tiểu biệt
Ngô Ngôn không được xuất viện ,phải miễn cưỡng ở phòng bệnh một ngày một đêm.
Chu Lăng bất đắc dĩ ,nhưng ngẫm lại nếu anh bị thương rất nặng hẳn là sẽ phải bị đưa đến bệnh viện đi, hơn nữa bác sĩ cũng không nói gì ,liền đành phải đồng ý ở lại phòng bệnh không đi đến bệnh viện nữa .
Chỉ có điều là không được đi lại nhiều ,lại càng không được làm việc gì .
Ở nhà đươc vài ngày ,tuy rằng Chu Lăng không có hay đi ra ngoài ,nhưng nhờ có mấy vị quân tẩu ở đây ,nên cô đại khái biết được tất cả hoàn cảnh ơ chung quanh . Nơi này không hoang vắng như trong tưởng tượng của cô ,mà ở đây cũng có thôn nhà ở .
Nghĩ Ngô Ngôn bị thương cần bồi bổ thân thể ,cô liền cầm tiền đi thẳng đến thôn trang ngay cạnh .
"Được rồi được rồi ,cô gái này thật là người thích mặc cả ,hôm nay tôi thật là mệt," chị gái cười nói ,"Về sau hãy mang nhiều người đến cùng a .Em muốn mua con to hay... ?"
Chu Lăng nghĩ nghĩ nói :"Đương nhiên càng to càng tốt ,chị có thể giết gà hộ cho được không ?"
Chị gái động tác nhanh nhẹn bắt lấy một con gà mái ,nói :"Hôm nay không có thời gian ,phải đi đưa cơm ,lần sau em đến chị sẽ giúp em giết gà ."
Xem ra vẫn là phải tìm Ngô Ngôn ,cô chỉ có thể làm gà ,chứ không dám giết ,nghĩ đến có Ngô Ngôn giết gà là không thành vấn đề :
"Được rồi ,nhưng phải cân đúng ,em trở về sẽ cân lại ."
"Em cứ yên tâm đi ,gà tư nhà mình nuôi ,sẽ không làm đến cái loại này ,cân thiếu ...Em tới xem ,ba cân hai lạng ."
Chu Lăng đi qua nhìn nói ,"Này gà động đậy suot ,so với không nhúc nhích ,thì nặng cân hơn ,nên phải trừ cân ,tính tròn ba cân ."
"Hai lạng ,như vậy trừ nhiều quá , khả năng không thừa nhiều như vậy ,đã bán giẻ cho em nhiều rồi ,vậy thì lỗ vốn quá."Chị gái dùng dây đem cánh gà cùng chân đều buộc chặt lại ,"Vừa vặn tám mươi năm đồng ,cũng không được bớt."
Chu Lăng không nói gì nhanh thanh toán tiền mang theo gà bước đi .
Ngô Ngôn thấy cô mang gà đi vào ,có chút kinh ngạc :"Em đi ra ngoài ?Như thế nào lại không gọi anh cùng đi !"
"Đi không xa ,mua ở bên ngoài thôn ." Cô quơ quơ con gà trong tay "Mua con gà ta để nấu canh uống .Anh tới giết gà đi ,em đi đun nước nóng ."
Không đợi cô tránh ra ,Ngô Ngôn tiếp nhận con gà mộy tay cầm lấy cổ ,cũng không nhìn thấy anh dùng lực như thế nào ,chỉ nghe thấy răng rắc một tiếng ----có lẽ do cô ảo giác ----gà liền nhanh chóng lưu loát tới tây thiên .
Cô phủ phủ cánh tay nổi da gà ,sẵng giọng :"Anh không thể đợi đến lúc em đi ,sau đó hãy mới giết không được sao? Thật là ."Cô sợ nhất là cái này ,ngay cả con cá cũng không dám xem.
Chắc tại do lão mẹ luôn đem cô thành đứa bé trai để dùng ,có con chuột chết a hoặ