Tác giả: Hàn Dạ Sơ Tuyết
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341220
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1220 lượt.
p nói xong thì đôi môi đã bị ngậm lấy chặn lại ,giọng nói truyền đến:"Nếu em nguyện ý làm yêu thì cũng có thể ,nhưng bất quá anh cảm thấy ,nên thay đổi chỗ làm thì tốt hơn ."
Ngày hôm sau Chu Lăng tỉnh lại ,sau đó cũng không có đề cập lại chuyện kia ,Ngô Ngôn cho rằng chuyện hết thảy đều đã qua ,vui tươi hớn hở khôi phục lại như mọi ngày ,Chu Lăng biết chính mình trong lòng còn chút vướng mắc .Nhưng rất nhanh có một việc vui đến ,làm cô không rảnh mà còn nhớ lại chuyện kia nữa.
Một ngày nọ ,Ngô Ngôn đột nhiên trở về nhà sớm hơn mọi khi ,Chu Lăng nhìn xem thời gian ,chẳng qua mới có ba giờ hai mươi phút ,hỏi :"Làm sao vậy ?Có chuyện gì sao?"
Ngô Ngôn cả người tựa hồ đều tỏa sáng ,đứng thẳng tắp trước mặt Chu Lăng ,nói :"Tiểu Lăng ,em xem anh có cái gì khác không?"
Chu Lăng cao thấp đánh giá một phen ,kỳ quái hỏi :"Là có việc gì vui sao? Như thế nào mà cao hứng như vậy?"
Cuộc điện thoại của cậu bạn học
Chu Lăng so với Ngô Ngô thấp rất nhiều ,với lại cô lại ngồi ,Ngô Ngôn thì đứng ,nhìn nửa ngày cũng không thấy điểm gì khác biệt ,cho đến lúc Ngô Ngôn nhịn không được một tay ôm cô lên cao đến ,lúc này cô mới phát hiện Ngô Ngôn đã thay đổi quân hàm :"A ,nhà chúng ta có người được thăng chức ,chúc mừng ,chúc mừng."
Ngô Ngôn đắc ý dào dạt :"Cùng vui cùng vui."
"Anh xem anh ,được phong hiệu mà thành như vậy ,tương lai mà được phong thành đại tá có phải hay không cười đến rụng răng ?"
Nhìn bộ dáng của anh , Chu Lăng cảm thấy trong lòng thật ngứa ngáy muốn đả kích anh ,liền liếc trắng mắt ,hỏi:"Các anh được thăng quân hàm như vậy ,có phải hay không sẽ mời đồng sự đi ăn cơm ?"
Ngô Ngôn gật gật đầu nói :"Anh cũng đã đặt đầu bếp buổi tối làm một bàn ,người cũng không nhiều lắm ,chỉ có mấy trung đội trưởng ."
Anh nhìn qua đồng hồ ,"Em còn không nhanh trang điểm thay quần áo đi?"
"Gấp cái gì ,còn hơn nửa tiếng nữa "Chu Lăng lườm anh một cái ,tìm áo lông váy mặc vào ,đeo đồ trang sức trang nhã ,tóc búi cao ,đi giày ,rồi đứng trước gương ngắm nghía xoay hai vòng ,cảm thấy không thành vấn đề ,rồi mới nói :"Được rồi ,bây giờ đi xuống !"
Mấy người đàn ông tất cả đều uống rượu ,cho nên Chu Lăng không đi đến phía trước ,gần nhất bọn họ nói chuyện cô cũng không thể chen vào được ,thứ hai cũng sợ bọn họ nói tục.
Cô ngay cả người nói chuyện đều không có ,nên ngồi một bên cầm chén chà ,liều mạng dùng bữa .Nhắc tới đồ ăn ,thì đồ ăn ở đây so với tay cô làm thì ngon hơn nhiều ,cơ hồ có thể coi là mỹ vị .
Nghe mọi người nói chuyện ,Thật ra Chu Lăng cũng biết được từ đầu đến cuối Ngô Ngôn thăng quân hàm như thế nào .Hai năm tuổi Ngô Ngôn tốt nghiệp nghiên cứu sinh ,tiến vào bộ đội liền là quân hàm thượng úy ,đến bây giờ gần sáu năm ,ba năm một ba năm một ,thăng một cấp bậc , nên bây giờ thuộc quân hàm trung tá cũng không sai biệt lắm ,cũng không phải là đặc biệt mà tăng lên .
Vốn là ở sáu tháng cuối năm trước trao quân hàm cho Ngô Ngôn ,nhưng nhiệm vụ lần đó là chỉ mang tính chất biểu diễn ,cho quan chức cấp cao xem ,làm cho bọn họ biết Ngô Ngôn có bao nhiêu là tài giỏi mà thôi.
Đang ăn đột nhiên điện thoạị vang lên ,Chu Lăng lấy điện thoại ra nhìn thoáng qua là cậu bạn học đã lâu không liên lạc ,cô nhỏ giọng nói qua với Ngô Ngôn ,rôì đi ra ngoài ấn nút nghe:
"Uy, xin chào Binh Khang đã lâu không gặp a, như thế nào hôm nay gọi điện cho tôi ...Làm trò ,tôi còn không biết cậu sao? Trong khoảng thời gian này khẳng định là đang ở nơi nào kiếm rất nhiều tiền ,hoặc là bị mỹ nhân nào đó đem hồn câu mất đi rồi ...ha ha ,phát tài rồi a? Muốn mời khách a...
Đúng vậy ,tôi hiện tại đang ở thành phố N ,câụ làm sao mà biết ? A ,nguyên lai là cô ấy nói ,thời điểm đợt trước ở nhà làm tiệc rượu ,tôi cũng có mời cô ấy ...Cậu muốn tới thành phố N công tác ?Tốt lắm a ,tôi mời câu ặn cơm ...Ân...Tôi bây giờ đang có khách ,chờ gặp mặt rồi nói chuyện sau...Được ,bye,bye..."
Lý binh khang là bạn học thời trung học của cô ,lúc đó quan hệ hai người cũng tốt ,câụ ta tuy rằng là người mọt sách ,nhưng đầu óc lại hết sức thông minh ,sau tốt nghiệp trung học ,cũng không thi vào đại học ,mà cầm mấy vạn tiền trong nhà đi làm ăn ,mười mấy năm trôi qua ,cậu ta buôn bán lơì mấy trăm vạn ,ở thành phố J cũng có chút danh tiếng ,còn lăn lộn làm chính trị ủy viên hội nghị hiệp thương .
Tính đã hơn nưả năm không liên lạc ,cũng không biết việc buôn bán của cậu ta lúc này như thế nào ,mà lại muốn đến thành phố N công tác .
-----------
Nếu Ngô Ngôn ở bộ đôị mà tổ chức tiệc cưới ,chắc cũng không thể tránh khỏi bị vài vị trung đội trưởng này ầm ỹ huyên náo nháo động phòng.
Tứ trung đội trưởng là người cực kỳ thích nháo ,tuổi so với Ngô Ngôn cũng không khác biệt lắm , hai người lại cùng vào đaị đội đặc chủng cùng một ngày ,bình thường quan hệ của hai ngươì cũng tốt ,lúc này liệu có thể buông tha Ngô Ngôn?
"Trước kia chúng tôi kết hôn ,tiểu tử này cũng không tha chêu cợt chúng tôi ,không nghĩ đến cậu ta cũng có ngày hôm nay ?Tứ trung đội trưởng nhe răng lại t