Tác giả: Hàn Dạ Sơ Tuyết
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341243
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1243 lượt.
ụ dỗ ,đâm ra nghiện ngập ,chẳng những đem tiền tiết kiệm mấy năm qua tiêu hết ,còn làm mất công việc .Vì tiếp tục hút thuốc phiện ,cô liền đi làm gái ,thời điểm bị Lý binh khang tìm thấy được ,người cũng đã bị nhiễm bệnh . Anh em bọn họ lúc nhỏ không có cha ,khi biết được con gái bị nhiễm bệnh người mẹ liền ngã bệnh .Hai người cùng nhau nằm viện chữa bệnh ,hơn nữa bệnh lại phát hết ra ngoài như nở hoa ,mà lúc đó lại là thời kỳ khủng hoảng kinh tế ,nên cũng ảnh hưởng đến công ty mậu dịch nhỏ của Lý binh khang ,cậu ta bị phá sản.
Tiền trong tay đều trả nợ hết ,mẹ và em gái nằm ở bệnh viện ,mỗi ngày đều thúc giục cậu ta trả tiền viện phí ,bằng không sẽ dừng thuốc ,thậm chí đuổi ra bệnh viện ,cậu ta đành phải đi vay tiền chung quanh .Nhưng người tính không bằng trời tính ,nhưng kẻ trước kia cậu ta vẫn hay giúp đỡ , đến lúc cùng đường đi nhờ vả lại ,nhưng lại một đồng tiền cũng không mượn được .
Vay tiền không được ,dựa vào làm công kiếm tiền lại chỉ đủ bọn họ một nhà ba người ăn cơm, cuối cùng lý binh khang hướng về phía thuốc phiện . Cậu ta hận thuốc phiện ,nhưng trước mắt thân thể của mẹ và em gái chỉ có thể dựa vào thuốc phiện .Ỷ vào mình từng là lính trinh sát ,cậu ta bị chiến hữu kéo vào Y quốc làm một đội buôn lậu thuốc phiện .
Cái kia lão đại rất trọng dụng cậu ta ,cảm thấy phương pháp làm việc của cậu ta rất tinh tế ,đầu óc nhanh nhạy ,lại làm qua lính trinh sát ,võ công cũng tốt ,chủ động cho cậu ta vay tiền ,còn tìm bện viện tốt cho mẹ cậu ta và em gái chữa bệnh . Một khi đã cầm tiền của người ta rồi ,thì phải báo đáp nên cậu ta bán mạng làm việc cho lão đại.
Cá
Chu Lăng vì Lý binh khang mà thổn thức một hồi ,đến buổi tối nằm ở trên giường ,cô đợt nhiên nhớ tới đến ,sắc mặt tái nhợt :"Lý binh khang xem như là tội phạm truy nã đi ,như thế nào lại gọi điện cho em ...Cậu ta là tưởng..."
Ngô Ngôn an ủi lấy tay vỗ nhẹ trên lưng cô nói :"Không có việc gì ,không có việc gì."
Chu Lăng nằm ở trong lòng anh ,một hồi lâu ,Ngô Ngôn cơ hồ nghĩ đến cô đang ngủ ,lại nghe thấy cô hỏi :"Lý binh khang có mẹ và em gái cần chiếu cố ,cậu ta nếu đã trốn được ,như thế nào lại không đến nơi khác kiếm tiền ,còn tới tìm em làm gì ? Thậm trí bị hủy một lần sau lại không cam lòng ,còn muốn trốn tới để trả thù."
Ngô Ngôn khẽ thở dài :"Anh cũng đã hỏi qua vấn đề này ,là mẹ cậu ta bệnh nặng đã chết ,còn em gái cậu ta biết chính mình đã làm mẹ tức chết ,thừa lúc ý tá không chú ý, theo của sổ phòng bệnh nhảy lầu đã chết .Cậu ta cảm thấy người nhà đã không còn ,cậu ta sống cũng không có ý nghĩa gì ,liền một lòng buôn thuốc phiện ,tổ chức báo thù cho lão đại ."
Ngày hôm sau ,cục công an liền tuyên truyền tin tức ,Lý binh khang tự sát chết.
Chu Lăng cũng không khách khí ,tiếp nhận cá cười nói:"Cám ơn đại tỷ .Đại tỷ vào ngồi chơi ,em vừa mua ít ô mai ở trên mạng ,muốn ăn thử hay không ?"
Đại tỷ vội vàng lắc đầu :"Không cần ,rất chua a ."
"Không chua ,mà rất ngọt ,ăn rất ngon ."
Chu Lăng nói xong ,chạy vào phòng ngủ đem ô mai lấy ra ,bỏ một viên vào trong miệng ,hưởng thụ nheo mắt lại ,"Đại tỷ ,ăn thử đi ,thật sự rất ngọt ."
Quả nhiên đại tỷ cầm một viên ,vừa cho vào trong miệng ,chua liền nhe răng nhếch miệng ,hồi lâu mới nói :"Chua như vậy em lại nói rất ngọt ? Vị giác của em bị làm sao vậy ?"
"Đại tỷ như vậy sợ chua a ? Chu Lăng buồn cười nói ,"Em có thể một lúc ăn hết một cân ô mai chua ,em không sợ chua."
"Đại tỷ lắc đầu :"Em ăn đi ,chị phải về nấu cơm ,em làm việc của em."
Tiễn đại tỷ về ,Chu Lăng mang cá vào phòng bếp ,rất may cá đã chết bằng không cô cũng không giám giết ,đánh sạch sẽ vẩy cá ,mổ bụng chuẩn bị lấy nội tạng ra ,đột nhiên cảm thấy mùi cá cùng mùi máu tươi hốn hợp cùng một chỗ ,thật sự khó ngửi ,cô đều muốn ói ra . Cố nén vất nội tạng xuống ,nhanh tróng đem nước xả sạch hết nửa ngày ,thế này mới cảm thấy thư thái một chút .
Nhìn con cá to nằm trên thớt ,đột nhiên Chu Lăng không biết muốn ăn nó như thế nào . Con cá này rất to ít nhất khoảng bốn hay năm cân ,thật sự không biết ăn đến khi nào .Suy nghĩ nửa ngày ,cô quyết định cắt thành từng miếng một nhỏ ,một ít đem nấu canh còn lại cho vào kho ,rán ăn dần.
Làm cá là rất gian nan ,làm mất nửa tiếng mới được con cá sạch sẽ ,rồi mới cắt từng miếng một .Trong lúc khó chịu nhất không phải là làm cá ,mà là mùi tanh xông lên mũi . Công việc rốt cục cũng hoàn thành ,Chu Lăng nhẹ nhàng thở ra.
Nhả khí ra không sao ,nhưng đòi mạng là cô làm cái hít sâu vào ,mấy lạng thịt bò ,sông hẳn lên cổ họng ,Chu Lăng rốt cuộc nhịn không được ,dùng tay che mồm nhằm phía nhà vệ sinh mà chạy ,đem cơm trưa và đồ ăn vặt buổi chiều tất cả đều cống hiến cho bồn cầu .
Khó khăn mới nôn ra hết ,chân tay cô như nhũn ra đứng lên rửa tay ,đứng ở xa nhìn con cá mà phát sầu .Trước kia cũng làm qua cá trắm cỏ a ,như thế nào sẽ không cảm thấy tanh đâu ?
Chu Lăng ngây ngốc nửa ngày ,đem ra cái khẩu trang ,chạy nhanh đem cá nấu ,kho ,rán ,sau đó đem thớt rửa xong xuôi ,nhưng chính là đã không