Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Là Bộ Đội Đặc Chủng

Ông Xã Là Bộ Đội Đặc Chủng

Tác giả: Hàn Dạ Sơ Tuyết

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341246

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1246 lượt.

a vẫn là cái loại này không tốt người xa lạ .
Trong lòng Ngô Ngôn giật mình ,nhìn kia tro bụi thật dày ,lo lắng hỏi :"Em ngồi xe lâu như vậy ,đều đã mệt mỏi ,hay là thôi đi ."
"Nơi này là nhà của anh nha ." Chu Lăng cười nói ,"Em không sao ,không phải là chỉ quét tước dọn vệ sinh thôi sao ."
Ngô Ngôn vẫn là không đành lòng để cho cô mệt mỏi ,hôm nay cô cũng đã đủ mệt ,huống chi cô cũng không phải là người làm giỏi việc nhà ,quay đầu đừng để mệt mà thân thể bị thương :"Nếu không chúng thuê người làm công theo giờ đến đây làm đi ?"
"Đây là ở nông thôn ,làm gì có người làm công theo giờ a ."Chu Lăng đã tìm được cái xô đựng nước ,lại tìm lấy cái khăn lau ,"Từ hồi em làm vợ đến bây giờ đây là lần đầu tiên đến nhà anh ,dù sao cũng phải làm cái gì đó a ,làm cho ba mẹ anh nhìn thấy em là người hiền lành ,vui mừng vì anh cưới được một người vợ tốt ."Cô nói xong liền nở nụ cười ."Tốt lắm ,mau làm đi ,quay đầu đừng để tới muộn.
Ngày hôm sau chính là lễ cưới của Chu Thành Tựu ,trong nhà đều là người người đến giup đỡ. Ở nông thôn muốn làm tiệc rượu gì đó ,là hàng xóm cùng nhau đến giúp đỡ ,cả ngày cũng đều ở lại đây uống rượu nháo động phòng ,rất náo nhiệt .
Ở ngoài chú anh vẫn đối với anh lấy lòng ,trong ánh mắt mang theo áy náy .Ngô Ngôn biết chú anh là làm mọi việc vẫn nghe theo thím ,huống chi sự tình cũng đã đều trôi qua mười năm ,trong lòng tuy có bao nhiêu oán chú không giúp đỡ lo tang sự cho anh trai chị dâu ,oán hận cũng không có lớn như vậy ,chính là muốn nói thân tình cũng không có ,chỉ thản nhiên ứng phó ,không thân thiết cũng không vô lễ .
Mà cô dượng của anh việc xoay quanh ,tuy có tâm lấy lòng Ngô Ngôn ,mở miệng là nói đến tiền ,nề hà này nọ ,rồi chỉ trơ mắt nhìn Ngô Ngôn cho một cái hồng bao thật dày ,ăn qua tiệc rượu là liền chạy lấy người .
"Anh cho bao nhiêu tiền ?" Chu Lăng tò mò hỏi .
"Một vạn ,xem như rất mừng rỡ đi ."Ngô Ngôn một bên đùa với tiểu tử kia ,ra vẻ hoàn toàn không để ý đến chuyện gì ,nhưng Chu Lăng lại cảm thấy đại khái anh sẽ không trở về .



Nam nhân


Đến thị trấn mua ít đặc sản ,một nhà ba người cũng không quay lại mà đi thẳng đến nhà ga .Chu Lăng cố ý không gọi điện về nhà báo trước cho lão ba lão mẹ ,dù sao hiện tại là nghỉ hè ,lão ba lão mẹ cũng không thường đi ra ngoài ,khẳng định là ở nhà .
"Hi, chào buổi sáng ,lão ba lão mẹ !" Chu Lăng nhìn biểu tình kinh hỉ của hai người ,a ra một cái tươi cười thật to ,"Kinh hỉ đi "?
Lão mẹ tát một cái chụp đầu cô :"Trở về cũng không lên tiếng báo trước ,nếu chúng ta không có ở nhà thì làm sao ?"
Chu Lăng vô tình nói :"Hai người so với con còn trạch hơn ,không ở nhà thì đi chỗ nào ?"
Lão mẹ không để ý tới cô ,tiếp đón Ngô Ngôn tiến vào ,nhìn đứa nhỏ trong lòng anh hỏi :"Đây là bé Phúc Binh đi ?Đến đây để bà ngoại ôm một cái ."
"Đừng loa lắng ,"Chu Lăng cười nói ,"Tuy em nhận nuôi nhưng làm giấy tờ vẫn không sửa họ bé ,chờ lúc bé lớn cũng có thể biết được tình hình thực tế .Chỉ cần em thật lòng chăm sóc đối sử tốt với bé ,rồi tự nhiên bé cũng đối tốt với em .Ở trung với bé này cũng đã được mấy tháng ,cũng không phải là loại bạc tình nghĩa."
"Trong lòng em nghĩ vậy là tốt rồi ,mẹ kế cũng không tốt làm ,mẹ nuôi cũng không dễ làm ,hơn nữa đứa bé kia là con của chiến hữu Ngô Ngôn ,nếu là có cái gì chiếu cô không chu toàn ,hoặc là tương lai tính cách có gì lệch lạc ,chỉ sợ Ngô Ngôn trách em ."Chồng của chị họ cũng là quân nhân nhưng đã chuyển nghề ,chị họ đối với quan hệ chiến hữu của bọn họ như thế nào cũng có vẻ rõ ràng .
mấy người anh chị họ cũng đều có con hết ,lớn nhất là mười tuổi ,nhỏ nhất là hai ,ba tuổi ,bé Phúc Binh liền theo chân bọn họ đi chơi ,mỗi ngày ăn xong điểm tâm sẽ nói :"Mẹ ,con muốn đi theo An An ca ca đi chơi ...Quả táo này cho ngôi xao muội ăn ..."
Xem tiểu tử kia ham chơi a ,Ngô Ngôn liền vụng trộm thương lượng với Chu Lăng :"Chúng ta đi ra ngoài du lịch vài ngày đi ?để hưởng mấy ngày của thế giới hai người ."
Chu Lăng do dự nhìn xem bé Phúc Binh :"Tiểu tử sẽ không nghĩ chúng ta vứt bỏ bé đi ?"
"Làm sao có thể ,con cũng không phải bị cha mẹ vứt bỏ ở cô nhi viện ,hơn nữa anh thấy con ở nơi này với ba mẹ cũng thật tốt đi."
"Nếu không chúng ta hãy hỏi qua con một chút ,xem con có thể cùng chúng ta đi du lịch không hay là ở nhà cùng chơi với các ca ca và muội muội?"
Chu Lăng nhân tiện nói :"Nhiệm vụ này liền giao cho anh ,hai người là "Nam nhân " Trong lúc đó trao đổi tốt hơn ."



Chu Lăng không có ở lại nghe bọn họ "Nam nhân " nói chuyện ,chỉ biết là không bao lâu hai cha con nắm tay nhau theo trong phòng tắm đi ra .Ánh mắt bé Phúc Binh hồng hồng ,đi về phía cô làm nũng muốn cô ôm . Chu Lăng đau lòng ôm bé lên ,ôm lấy tiểu tử kia nói :"Phúc Binh ngoan ,mẹ thích nhất là Phúc Binh, không khóc a."
Bé Phúc Binh ôm cô cô ,khụt khịt nói :"Phúc Binh là nam tử hán ,sẽ không khóc."
"Phúc Binh thật dũng cảm." Ngô Ngôn nói,"Đến tự con nói cho mẹ biết ,con lựa chọn theo ba


Old school Swatch Watches