Tác giả: Cổ Nại
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341416
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1416 lượt.
mang theo thù hận cả đời, huống hồ anh sắp làm cha rồi.
Thu dọn bát đĩa xong, Cố Chiêu Ninh múc cháo gà vào bình giữ nhiệt, nghe tiếng bước chân, cô ra khỏi phòng bếp, Hoắc Thương Châu chuẩn bị đi, cô tiến đến không nói gì, chỉ sửa sang lại cà vạt khẽ mỉm cười với anh: “Em chờ anh về ăn cơm.” Như một người vợ hiền tiễn chồng.
Hoắc Thương Châu cũng cảm thấy vừa rồi mình hơi nóng, thấy Cố Chiêu Ninh săn sóc như vậy, trong lòng áy náy, cuối cùng giọng cũng mềm nhũn ra, ôm eo cô nói giọng cưng chiều: “Đi cũng được, nhưng đừng ở đó quá lâu, có gì thì gọi điện cho anh, đừng để anh lo lắng.” Mặc dù biết Thiên Mộng Tuyết lúc này nằm trên giường bệnh không làm được gì, nhưng anh cũng thấy không nỡ, cứ có cảm giác sẽ xảy ra chuyện gì khiến anh bất an.
“Em biết rồi! Anh mau đi đi” Cô mỉm cười, nói xong hôn lên má rồi đẩy anh ra ngoài.
Hoắc Thương Châu lưu luyến nhìn cô rồi mới xoay người đi.
Đứng bên cửa sổ, cô nhìn xe anh đi xa rồi mới thay quần áo, cầm bình cháo gà ra khỏi cửa.
Hoắc Thương Châu ngồi trên xe, gọi điện cho Lôi Ảnh mãi không được, thật kỳ quái, Lôi Ảnh không bao giờ tắt máy, hôm nay có việc quan trọng như vậy anh không thể quên được, rốt cuộc có chuyện gì?
Bên này, Lôi Ảnh ngồi trong xe, lòng ngổn ngang, ngay cả đèn đỏ cũng không để ý, anh cho số điện thoại của Hoắc Thương Châu vào blacklist, cho nên dù Hoắc Thương Châu có gọi cả ngày thì điện thoại của anh luôn ở trạng thái tắt máy, nghĩ lại những ngày qua đã xảy ra bao nhiêu chuyện, anh băn khoăn làm như vậy rốt cuộc có đúng không, dù sao Hoắc Thương Châu cũng không hề biết gì về chuyện này, hơn nữa ngay từ đầu Hoắc gia nhận nuôi dưỡng anh cũng là để hỗ trợ cho Hoắc Thương Châu.
Anh không thể nào quên được ngày đó, sau khi tan học, về gần đến nhà thì thấy một vũng máu, nhà anh là kiểu biệt thự nhỏ độc lập, vì cha ở trong giới xã hội đen, cho nên xung quanh tương đối vắng vẻ, rất ít người biết nhà anh ở đây, chính vì thế ngay ngay khi nhìn thấy những tay xã hội đen ra vào nhà mình, theo bản năng anh trốn vào bụi vây, không biết vì sao anh cảm thấy bọn họ không phải người tốt, cũng mơ hồ cảm thấy có chuyện xảy ra với cha mẹ mình.
Những ký ức lũ lượt kéo về khiến Lôi Ảnh cảm giác như vừa mới xảy ra ngày hôm qua, anh dường như đã quên những hình ảnh đó, khi đám người kia đi khỏi, anh chạy vào nhà, nhìn thấy cha mẹ bất động máu chảy đầm đìa, mặc cho anh kêu gào, họ không có một chút phản ứng, anh mơ hồ hiểu rằng cha mẹ đã chết, chỉ còn lại anh cô đơn trên cõi đời.
Báo cảnh sát, cảnh sát cũng đã điều tra nhưng vẫn không ra hung thủ là ai.
Chỉ trong một đêm, anh trưởng thành hơn hẳn.
Cảnh sát thấy anh còn nhỏ, lại không có người thân thích nên giúp đỡ anh chôn cất cha mẹ, anh không nói gì cũng không biết đi đâu về đâu, nhà ư, không được, trường học cũng không thể đến, bởi vì anh biết, đám cười kia chắc chắn không bỏ qua cho anh.
Mưa xối xả táp vào cơ thể nhỏ bé của anh, chạy vô định trên đường, lúc qua đường suýt bị xe tông phải, bước xuống xe, anh vẫn còn nhớ rất rõ vẻ mặt Hoắc Thương Châu nhìn anh lúc đó.
Không phải lần đầu tiên họ gặp nhau, lúc đầu cha Lôi Ảnh, cha Hứa Cần Dương và cha Hoắc Thương Châu là ba người bạn tốt, sau khi Hứa Thiên giở mặt với Hoắc Hành Bác, anh không gặp lại Hoắc Thương Châu nữa, lần đó hơi đột ngột, Lôi Ảnh cũng không biết phản ứng thế nào.
Không như dự đoán, Hoắc Thương Châu đưa tay ra, kéo anh ướt đẫm đang ngồi dưới đất lên, sau đó đưa anh về nhà, chính vì sự kiên trì của Hoắc Thương Châu, anh mới được Hoắc Hành Bác giữ lại, từ đó về sau, trở thành bạn của Hoắc Thương Châu, được hưởng mọi quyền lợi như anh.
Thật ra… Hoắc Thương Châu gần như là ân nhân của anh, nhưng khi Hứa Cần Dương phơi bày thực tế trước mặt, anh băn khoăn đến cùng cũng không biết phải phản ứng thế nào.
Tốc độ xe không hề giảm ngược lại tăng vọt trên lối đi bộ, tâm trí Lôi Ảnh không biết đã bay đi đâu.
………………………………………
Lần đấu thầu này mang tầm cỡ quốc gia, vì thế các nhà thầu đều đã qua lựa chọn cẩn thận.
Không liên lạc được với Lôi Ảnh, Hoắc Thương Châu một thân một mình tới, ngồi ở hội trường, từng đối thủ cạnh tranh lần lượt xuất hiện, Hoắc Thương Châu vẫn giữ thái độ lạnh nhạt như thế.
Thời gian sắp đếnmHoắc Thương Châu lần nữa gọi điện cho Lôi Ảnh, nhưng vẫn tình trạng tắt máy như thế, Hoắc Thương Châu thầm rủa một câu chết tiệt! Anh không biết Lôi Ảnh đang làm cái trò gì, lúc quan trọng thế này lại tự nhiên mất tích.
Mọi cử động của anh không thoát khỏi ánh mắt Hứa Cần Dương, khi thấy Hoắc Thương Châu trở nên nóng nảy, trong lòng hắn mừng thầm. Hôm nay hắn phải dạy cho Hoắc Thương Châu biết mùi vị của mất mát, của phản bội.
Ngồi xuống dãy ghế trước mặt Hoắc Thương Châu, Hứa Cần Dương quay đầu cười cười với anh, nụ cười có vẻ tự tin quá mức.
Hoắc Thương Châu lạnh lùng nhìn hắn rồi quay đầu đi chỗ khác.
Rất nhanh, buổi đấu thầu bắt đầu…
………………………………..
Cố Chiêu Ninh ôm bình giữ nhiệt đến cửa phòng Thiên Mộng Tuyết, do dự hồi lâu, cô không biết đi vào sẽ gặp phải cái gì, dù