Tác giả: Cổ Nại
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341394
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1394 lượt.
nói gì, vẻ mặt còn có chút xấu hổ.
Hoắc Thương Châu nhìn thấy chén canh xương anh thích nhất trên bàn, cảm thấy lòng ấm áp, ôm Cố Chiêu Ninh vào ngực, âu yếm vỗ về: “Lần sau đừng vất vả như thế nữa, nghe không? Anh sẽ thuê giúp việc, không cho em phản đối.” Anh biết cô không thích có người lạ trong nhà, trước kia có vú Vương cũng tốt, sau khi vú Vương đi với bà nội, cô không cho anh thuê người khác, chỉ mời giúp việc về dọn dẹp theo giờ, thức ăn tự cô nấu nướng, bây giờ nhìn thấy cô như vậy, anh thấy mình sơ xuất, anh mắc nợ cô quá nhiều, không muốn người phụ nữ của mình phải làm những việc như thế.
“Vâng được” Cô tựa trong ngực anh, lẳng lặng đáp.
Hoắc Thương Châu nghi ngờ lỗ tai mình có vấn đề, Cố Chiêu Ninh lần đầu tiên không phản đối khiến anh hơi kinh ngạc, nhìn lại thấy cô như muốn nói gì lại thôi, còn có vẻ xấu hổ, anh nhất thời bối rối, cô nhóc này thế nào vậy.
“Anh đừng nhìn em như thế…” Cố Chiêu Ninh bị anh nhìn đến ngượng, đẩy ra, bưng bát canh trên bàn đưa tới trước mặt anh khẽ mỉm cười: “Uống đi, vẫn còn nóng, cả ngày hôm nay chắc không ăn bữa nào ngon miệng? Nhìn sắc mặt anh rất tệ”
“Đừng lảng tránh, có phải em có gì giấu anh không?” Hoắc Thương Châu biết thần kinh của mình quá nhạy biết làm thế nào, tại sao hôm nay đều thấy ai cũng đang có chuyện giấu mình, Lôi Ảnh cũng thế, Cố Chiêu Ninh cũng vậy.
Cố Chiêu Ninh không để ý đến anh, bưng bát canh ra khỏi phòng bếp đặt lên bàn ăn, kéo một cái ghế ngồi xuống cúi đầu cười khúc khích, Hoắc Thương Châu cảm thấy kỳ lạ, từ lúc nào Cố Chiêu Ninh lại biết xấu hổ như vậy?
Nghi ngờ, anh kéo một cái ghế ngồi đối diện với cô, lẳng lặng nhìn chờ câu trả lời.
Cố Chiêu Ninh thấy Hoắc Thương Châu cứ nhìn mình, thầm nghĩ lần này không thể lừa gạt anh được nữa, đành phải nói thôi.
Nhưng cô vừa định mở miệng thì điện thoại của anh đổ chuông… Lời chưa kịp nói ra dừng ngay ở cửa miệng.
Đã muộn thế này rồi còn ai gọi điện? Hoắc Thương Châu móc điện thoại ra, chân mày nhíu lại……….
“Alo”
Cố Chiêu Ninh thấy Hoắc Thương Châu vốn đang rất bình thản lúc này đột nhiên trở nên căng thẳng, điện thoại bên kia còn chưa nói gì, anh đã khẽ liếc qua cô một cái sau đó che che giấu giấu đứng dậy ra khỏi phòng ăn, Cố Chiêu Ninh không đi ra cùng, cô cảm thấy đã lựa chọn ở bên nhau thì nên tin tưởng anh. Xoa xoa bụng, cô nghĩ thầm: Bảo bối, nhịn thêm chút nữa, ba sắp biết sự tồn tại của con rồi. Nghĩ đến đứa con, mặt cô rạng rỡ đầy hạnh phúc.
Hoắc Thương Châu đi ra ban công, nói vào điện thoại: “Anh chắc chắn chứ?”
Không biết đầu bên kia nói gì, chân mày Hoắc Thương Châu khẽ nhếch lên, khóe miệng cong cong: “Được, tôi biết rồi.” Nói xong, cúp điện thoại trở lại phòng ăn.
“Anh uống nhanh đi, sắp nguội rồi.” Cố Chiêu Ninh vừa thấy anh quay lại, vội vàng chỉ vào bát canh.
Ánh mắt Hoắc Thương Châu khiến Cố Chiêu Ninh kinh ngạc, cô cảm thấy câu nói này rất có hàm ý, bất giác nổi hết da gà, vội vàng khoát tay: “Anh đi ngủ trước đi, em rửa bát.” Nói xong, cầm bát lên chuẩn bị chuồn mất.
Nhưng cô quá khinh thường Hoắc Thương Châu rồi, cô vừa đi được 2 bước đã bị anh ôm lại từ phía sau, cô sợ tới mức kêu lên: “Hoắc Thương Châu, anh làm gì thế?”. Anh không nói gì cướp lại cái bát từ trong tay cô đặt lên bàn, chưa kịp mở miệng lại bị anh dùng đôi môi mềm mại chặn lại, lúc tạm dừng còn cười rất gian ác thì thào: “Ngủ, chứ em định làm gì?” Nói xong, tiếp tục kẹp chặt môi cô.
Cô muốn từ chối, nhưng nụ hôn của anh mỗi lúc một mãnh liệt, thế nào cũng không đẩy ra nổi.
Hoắc Thương Châu vừa lưu luyến hôn, vừa ôm lấy cô xoay một cái chạy thẳng về phòng ngủ, cũng chẳng thèm để ý trên đường đá phải bao nhiêu thứ, một đường thẳng mang cô đến đẩy mạnh cửa phòng ngủ.
Tay cũng không hề nhàn rỗi, thuần thục cởi chiếc váy ngủ, vật che chắn duy nhất trên người cô tụt xuống, bàn tay không an phận đột kích trên người cô, anh rất muốn cô, vô cùng muốn, hôm nay nhất định không cho phép cô cự tuyệt.
Cố Chiêu Ninh cũng có cảm giác mình sắp không hít thở nổi, cô mở to mắt nhìn anh với vẻ cầu xin, lúc này cô không thể, nhưng cơ thể dường như lại không nghe sai bảo, không một chút khống chế, thậm chí còn chờ đợi, sự biến hóa ở cơ thể khiến cô đỏ mặt, thôi nốt lần này đi, một tháng, chắc là không có vấn đề gì, nghĩ vậy cô dang tay ôm lấy cổ anh, đáp lại nụ hôn nồng nàn.
Thấy cô phối hợp, hai người cùng ngã xuống giường, anh nhanh chóng cởi áo ngủ của mình, một tay ôm lấy gáy cô để nụ hôn của hai người càng thêm ngang ngược, một tay khác cảm nhận được sự ẩm ướt phía dưới, anh cảm giác mình sắp nổ tung, máu cả người dồn vào cùng một bộ phận.
“A…” một cử động, vô cùng ấm nóng khiến toàn thân anh run lên, khẽ ngẩng đầu, nhắm mắt lại chờ sự thích ứng của cô.
“Thương… Châu… ưm… nhẹ một chút.” Sợ ảnh hưởng tới em bé, nhưng nếu bây giờ cô nói ra, Hoắc Thương Châu nhất định sẽ lập tức dừng lại, cô không muốn anh phải chịu đừng, hơn nữa bản thân cũng không muốn nhịn, đành phải dùng cách này đề