XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Cổ Nại

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341378

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1378 lượt.

ợc lại, Hoắc Thương Châu cũng sẽ như vậy thôi.
Hoắc Thương Châu gật đàu, như thể rất hài lòng với đáp án này cười với anh: “Gọi thức ăn đi đã.”
Bạch Hiên Dật thấy Hoắc Thương Châu nhất định không nói, anh khẳng định chuyện này tương đối phứctapjp, không sao, một ngày nào đó nếu Hoắc Thương Châu muốn nói sẽ tự nói cho anh biết, cầm thực đơn lên, Bạch Hiên Dật bắt đầu suy nghĩ trưa nay nên ăn gì.
……………………………………
Hai ngày nay Lôi Ảnh tự cho mình nghỉ phép, một mặt là muốn nhìn cho rõ suy nghĩ của mình, mặt khác tỉnh táo cân nhắc, cảm giác là nguyên nhân cha mẹ anh chết cũng không đơn giản như vậy.
Nói từ những việc cơ bản, sau khi an táng cha mẹ, anh biết rõ là mình bị những người kia truy đuổi, không dám về nhà, nếu quả thật Hoắc Hành Bác gây nên, vậy thì lúc anh xuất hiện trước mặt, ông ta việc gì phải đồng ý với Hoắc Thương Châu chứa chấp mình, huống hồ còn dạy dỗ anh thành một tên sát thủ, ông ta có thể chẳng cần tốn sức giết ngay được anh.
Nghĩa là, chỉ còn một khả năng, đó là Hứa Cần Dương đang nói dối.
Còn Hoài Thúc? Chẳng lẽ bị Hứa Cần Dương mua chuộc? Thật ra cũng không loại trừ khả năng này, ban đầu ông ta biến mất dễ dàng như vậy, bây giờ lại xuất hiện có thể nào là Hứa Cần Dương giở trò?
Cho nên, những ngày qua Lôi Ảnh âm thầm điều tra.
Ban đầu bên cạnh cha anh còn có một người, đối đầu với Hoài Thúc, cũng là người trung thành nhất với ông. A Đường thúc! Trong ký ức mơ hồ của anh đột nhiên lại toát ra hình ảnh A Đường thúc, anh nhớ, bình thường ông không thích nói chuyện, luôn giữ một khuôn mặt lạnh lùng nhìn rất đáng sợ, vì vậy từ bé anh đã thích Hoài Thúc với khuôn mặt luôn tươi cười hơn cho nên ký ức về ông chỉ có một chút.
A Đường thúc là một nông dân của B thị, những thứ này là kết quả điều tra nhiều ngày của anh, cầm tờ giấy ghi địa chỉ không dễ tìm, Lôi Ảnh thấp thỏm lên đường, bất luận thế nào, anh cũng phải tự tay vạch mặt hung thủ đã giết cha mẹ mình.






Thiên Mộng Tuyết mơ thấy mình bị người khác bóp cổ không thể thở được, cảm giác mình sắp chết đến nơi thì đôi tay kia đột nhiên buông ra.
Cô ho mấy cái, mở mắt ra thì thấy một bóng đen đứng trước mặt cô mới biết không phải là mơ, sờ sờ cổ, theo bản năng xoay người về phía bóng đen nói: “Anh là ai?” Cô kinh hoàng nhìn bóng đen không hề nhúc nhích rất quen thuộc…
Tạch, tiếng đèn bàn bật lên, cô ở phòng đơn do Hoắc Thương Châu đặt cho, không biết người nào đêm hôm khuya khoắt như ma xuất hiện, cũng không hiểu mình đã thành như thế này rồi còn đắc tội với ai nữa.
Lúc đèn chiếu sáng cả căn phòng, Thiên Mộng Tuyết mới nhìn rõ người trước mặt khiến cô ngẩn người, kẻ vừa bóp cổ cô không ai khác chính là Hứa Cần Dương.
“Anh… sao lại ở đây?” Cô vô cùng kinh ngạc, không biết anh ta đến đây vì cái gì, không lẽ đến để cười nhạo cô? Nhưng không giống, anh ta rõ ràng vừa rồi bóp cổ cô, cho tới lúc này vẫn cảm thấy rất đau.
Đấu thầu? Thiên Mộng Tuyết hoàn toàn bối rối, cô thoáng buông lỏng cơ thể, nhìn Hứa Cần Dương mù mờ nói: “Anh có ý gì? Đề án đấu thầu không phải đã chụp cho anh rồi sao?”
“Còn giả bộ? Cô cho tôi đề án giả, đừng nói là cô không biết chứ? Hay là… ngay từ lúc bắt đầu, cô đã liên kết với Hoắc Thương Châu để hãm hại tôi?”
Giả? Đột nhiên nghĩ đến, ngày đó Hoắc Thương Châu cho cô xem cảnh ghi lại, chẳng lẽ không phải là anh vô tình phát hiện mà là sớm đã biết ý đồ của cô nên cài bẫy khiến cô mắc câu sao?
Quay lại thêm một chút, ngày Hoắc Thương Châu và Lôi Ảnh cùng nhau rời đi, cuối cùng cô đã thấy một ý đồ rõ ràng, hóa ra lúc đó anh ta đã nhắc nhở, cho mình một cơ hội, nhưng cô lại không nắm lấy, tự nhảy vào cái hố mà Hứa Cần Dương đã đào sẵn. Thì ra tất cả đều là chính cô tạo nên, để mọi chuyện đi tới nước này chính là do cô, bất lực mím chặt môi, cô thật sự hối hận, rất hối hận.
Người đàn ông trước mắt này, mặc dù mặt mũi không hề thua kém Hoắc Thương Châu, nhưng trái tim lại đen tối, mà từ nhỏ cũng đã biết, mặc dù biết họ không có tình cảm nhưng cũng có quan hệ xác thịt với nhau, chí ít cũng là một loại quan hệ, thế nhưng hắn ngồi đó không thèm hỏi cô một câu xem cô bị làm sao, mà vì một cái đề án đã có thể nghĩ là sẽ giết cô.
“Thế nào? Không nói được?” Hứa Cần Dương thấy cô rất lâu không nói gì, còn dùng ánh mắt căm ghét nhìn hắn không thôi, hắn ghét cái loại ánh mắt tuyệt vọng này, ghét bộ dáng đáng thương của cô.
“Tôi chỉ có thể nói…Tự làm! Tự chịu” Cô hận! thật hận! Tất cả thù hận cũng đặt lên người đàn ông trước mặt, chính hắ đã phá hủy cuộc đời cô, tình yêu của cô.
Khuôn mặt tươi cười của Hứa Cần Dương bỗng chốc cứng đờ, trở nên u ám, con mắt phóng ra ánh sắc lạnh khiến nhiệt độ trong phòng giảm đột ngột, hắn đứng dậy, tiến hai bước đến bên giường cô, tóm tóc Thiên Mộng Tuyết, hung hăng giật về phía sau khiến cô phải nhìn thẳng vào mắt hắn, cặp mắt nheo lại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô nói lại lần nữa xem”. Dám làm phản! Dám nguyền rủa hắn!
Lúc này Thiên Mộng Tuyết không hề sợ nữa, cũng không t