Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Cổ Nại

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341434

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1434 lượt.

Hoắc Thương Châu có chút mệt mỏi nói, tay vẫn không buông Cố Chiêu Ninh.
Ngủ? Ách, ý là anh sẽ qua đêm ở đây?
“Đừng nhìn, đêm nay anh sẽ không rời khỏi đây” Hoắc Thương Châu như tên vô lại tựa vào ghế salon làm ra vẻ rất nhức đầu.
“Được rồi, em đỡ anh vào phòng”. Nghĩ rằng Hoắc Thương Châu đã bị cảm, cô cùng lắm ở phòng khách một đêm cũng không sao.
Vì mẹ cô sớm qua đời, nên Cố Chiêu Ninh chỉ mua một chiếc giường trong phòng ngủ, phòng khách bỏ trống. Tối nay Hoắc Thương Châu ở lại thì nhất định phải nằm trong phòng ngủ rồi.
Hoắc Thương Châu gật đầu, đưa cánh tay khoác lên vai Cố Chiêu Ninh, khuôn mặt ẩn chứa một nụ cười.
“Được rồi, anh ngủ đi”. Đặt Hoắc Thương Châu nằm xuống, Cố Chiêu Ninh đi tới tủ cầm chăn gối cho Hoắc Thương Châu.
“Còn em? Ra phòng khách ngủ ư?” Hoắc Thương Châu thiếu chút nữa tức chết, cô gái này sao lại cố chấp như vậy, chẳng lẽ cô không biết mình muốn ôm cô ấy sao?
“Dĩ nhiên, không thì em ngủ ở đâu?” Vừa nói xong, Cố Chiêu Ninh hối hận muốn chết, thế này không phải là gián tiếp nói cho Hoắc Thương Châu nhận hay sao?
“Tới đây!” Hoắc Thương Châu giọng điệu hoàn toàn không cho phép Cố Chiêu Ninh cự tuyệt, anh tựa vào đầu giường vẫy vẫy tay.
Cố Chiêu Ninh cũng biết, cho nên mới hối hận những lời vừa nói, ôm chăn gối đứng nguyên tại chỗ: “Anh có gì cứ nói, nước ở đầu giường, anh khát tự rót uống…, em mệt rồi, mai còn phải đi làm”. Nói xong, hoảng hốt chạy trốn.
Hoắc Thương Châu nhìn cửa phòng đóng lại, trong mắt đầy tức giận, nhưng lúc này cũng không còn hơi sức, mí mắt cũng nặng, nằm trên giường ngủ thiếp đi.
Nằm trong phòng khách, Cố Chiêu Ninh nhìn trần nhà nghĩ ngợi, nghĩ đến những chuyện vừa xảy ra, cô không sao ngủ được.
Hoắc Thương Châu yêu cô thật chứ?
Còn Thiên Mộng Tuyết phải làm sao?
Anh nói rồi, anh không bỏ được mình, nhưng lại không thể vứt bỏ Thiên Mộng Tuyết, vậy cô phải làm sao bây giờ?
Tất cả như những thước phim tua lại trong đầu cô, không có đáp án, hiện tại cô không thể rời bỏ Hoắc Thương Châu, nhưng cô lại không muốn trở thành một Tiểu Tam đáng chết giữa Hoắc Thương Châu và Thiên Mộng Tuyết.
Còn Hứa Cần Dương, Phải. Cô nhớ là đã đồng ý cho Hứa Cần Dương thử lui tới, đối mặt với người đàn ông đó, cô phải làm sao?
“Phiền chết phiền chết được” Cố Chiêu Ninh kéo chăn trùm lên đầu, ở trong chăn phiền não giãy dụa.






Trời tờ mờ sáng thì Cố Chiêu Ninh có cảm giác mình đang được ôm, kẻ đang ôm mình cô vô cùng lưu luyến vì vậy cô thích cái cảm giác được cọ xát trong ngực người đó say sưa ngủ, lẽ nào vì đêm qua ngủ muộn quá mà bây giờ không thể nào mở mắt.
Hoắc Thương Châu ôm Cố Chiêu Ninh đặt lên giường, ngẩn người ngắm bộ dạng say ngủ của cô.
Lúc ở bên cô, thời gian luôn trôi thật nhanh, thoáng một cái đã hết đêm, anh lưu luyến không muốn rời khỏi cô, nhưng mở điện thoại thấy rất nhiều cuộc gọi nhỡ của Thiên Mộng Tuyết.
Anh biết trách nhiệm của mình vẫn còn đó, với Cố Chiêu Ninh đành phải tổn thương cô.
“Hãy tin anh, trái tim anh luôn luôn thuộc về em”. Nồng nàn nói với Cố Chiêu Ninh sau đó đặt lên khuôn mặt đang ngủ say một nụ hôn nồng ấm.
Thiên Mộng Tuyết nghe thấy lời Thương Châu thì òa khóc, cô quay đầu ôm lấy hông anh: “Tại sao cả đêm anh không về? Tại sao? Em không thể chịu đựng được người anh ôm không phải là em! Anh âm thầm yêu người khác em có thể cố chịu, nhưng em không thể sống nếu anh rời bỏ em!” Cô rất muốn nói đã nhìn thấy anh cùng Cố Chiêu Ninh vào căn nhà đó không quay ra, cô biết một đêm dài sẽ xảy ra bao nhiêu chuyện, lúc về nhà đã không nhịn được gọi anh rất nhiều lần, nhưng anh lại hoàn toàn tắt máy.
Cô cứ ngồi nhìn như thế, nhìn ra xa, hi vọng nhìn thấy xe anh xuất hiện trong bóng tối, nhưng cuối cùng vẫn không thấy gì. Do đó cô đã gửi một tin nhắn hỏi anh ở đâu, biết rõ nhưng vẫn hỏi vì cô muốn nghe thấy anh trả lời.
Nhưng tin nhắn đó như đá chìm xuống biển, cô không thể chịu được cảnh Hoắc Thương Châu ôm Cố Chiêu Ninh ngủ, nhưng lại không thể bắt trí tưởng tượng của mình dừng lại, cứ như vậy ngồi đến sáng.
Cho đến khi cô nhận được báo cáo tin nhắn đã gửi, Hoắc Thương Châu bật máy rồi. Cô lập tức nghĩ đến một phương pháp mà chính cô cũng ghét, uy hiếp. Quả nhiên, chỉ nửa tiếng đồng hồ, Thương Châu đã xuất hiện.
Hoắc Thương Châu nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt tràn đầy tâm sự, anh đã hơn một lần tự hỏi mình ruốt cuộc còn tình cảm với Thiên Mộng Tuyết hay không, chẳng lẽ chỉ còn lại trách nhiệm? Mà phần trách nhiệm không mang theo tình yêu này, sắp bóp ngạt anh, làm như vậy ruốt cuộc để chuộc tội hay là đẩy hai người xuống vực sâu vạn trượng.
Anh khẽ thở dài, đôi tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô, anh thích nhất là mái tóc dài của cô, mùi thơm thoang thoảng xông vào mũi: “Em ngốc quá, anh chỉ bận việc công ty, đừng suy nghĩ bậy bạ.” Anh không biết phải giải thích thế nào với Thiên Mộng Tuyết, hiện tại chỉ có thể làm vậy.
Thiên Mộng Tuyết nghe thấy những lời này liền ngừng khóc. Nhất thời uất ức, lòng găm đầy