Tác giả: Cổ Nại
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341437
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1437 lượt.
êu Ninh đột nhiên muốn khóc nhìn ra ngoài cửa xe, sụt sịt nói với Hứa Cần Dương. Cô không muốn làm hỏng bầu không khí, không muốn tiếp tục suy nghĩ về Hoắc Thương Châu.
Hoắc Thương Châu bây giờ đã xa rời cuộc sống của cô.
“Sao thế? Bài hát này hay đấy chứ? Ca khúc chủ đề của bộ phim ‘Tinh nguyện”, anh đã xem trên TV, rất cảm động.” Hứa Cần Dương mặc dù đổi bài hát, nhưng vẫn hỏi Cố Chiêu Ninh. Anh biết cô đang nghĩ tới Hoắc Thương Châu, nhưng anh muốn cô chấp nhận thực tế.
Cố Chiêu Ninh nhìn ra ngoài cửa xe cười nhạt, nụ cười vô hồn nhạt nhẽo.
“Em không biết, anh còn xem phim thần tượng đấy” Cố Chiêu Ninh quay mặt lại trêu chọc, như cô gái đánh gián không chết 5 năm trước.
“Không biết phải làm gì, thật sự quá nhàm chán”. Hứa Cần Dương nhìn khuôn mặt ủ rũ của Cố Chiêu Ninh nhún vai cười nói rồi quay lại tiếp tục lái xe không quên bồi thêm một câu. “Về sau, có em rồi sẽ không nhàm chán nữa”
Những lời này của anh, Cố Chiêu Ninh cảm nhận được tấm lòng, vẻ mặt ấy vô cùng nghiêm túc, trong ánh mắt còn mang nét chờ đợi, nhưng cô nên nói gì?
Cô không dám nhận lời, cô không thể cho Hứa Cần Dương một lời hứa, một khi đã nói ra không dễ dàng lấy lại, cho nên cô im lặng, tiếp tục quay ra cửa xe ngắm mưa phùn.
Hứa Cần Dương không thấy Cố Chiêu Ninh nói gì có chút thất vọng, anh liếc nhìn cô như có nhiều suy nghĩ.
Hoắc Thương Châu đang lái xe về nhà, ở ngã tư gặp đèn đỏ nên dừng lại.
Lơ đãng nhìn ra bên ngoài.
Anh vô cùng sửng sốt, trong chiếc xe đối diện, Cố Chiêu Ninh đang ngồi, cô đang cười đùa với người đàn ông bên cạnh, mà kẻ đó không phải ai khác lại chính là Hứa Cần Dương.
Chết tiệt! Cô lại ngang nhiên gặp gỡ Hứa Cần Dương. Chẳng lẽ cô không biết hắn là một tên khốn kiếp tội ác tày trời trao? Lần trước ở Thắng Thiên, nếu không nhờ Lôi Ảnh chạy tới kịp thời, chỉ sợ cô đã mất đi sự trong sạch.
Đang tức giận nhìn hai người thì Hứa Cần Dương xi nhan rẽ trái, mà anh đang ở làn đường đi thẳng không biết phải làm sao đành quay đầu.
“Em chưa nấu, chúng mình ra ngoài ăn được không? Em muốn ăn đồ Ý, trước đây anh cũng không chịu đi cùng em.” Thiên Mộng Tuyết đến ngồi bên cạnh Hoắc Thương Châu, kéo kéo cánh tay rồi dựa vào ngực anh làm nũng.
Em muốn đi ăn lẩu….
Ở phố ăn vặt mùi vị không tệ nha…………..
Lời nói này nghe thật quen, anh nhớ Cố Chiêu Ninh đã từng muốn anh dẫn đi ăn lẩu ở phố quà vặt, nhưng anh chưa bao giờ tới ăn ở mấy cái quán lụp xụp đó, anh cảm thấy mấy chỗ đó không được vệ sinh nên không đáp ứng cô.
Đột nhiên! Anh nhớ ra Hứa Cần Dương rẽ về hướng phố ăn vặt đó. Chẳng lẽ bọn họ đến đấy?
Không để ý đến Thiên Mộng Tuyết, anh thoát khỏi tay cô, cầm áo khoác chạy ra ngoài.
“Thương Châu!” Thiên Mộng Tuyết bất lực lẩm bẩm, cắn môi bật cả máu, buồn bã nhìn bóng lưng đã biết mất khỏi cửa.
Suốt dọc đường đi, Hoắc Thương Châu gọi điện cho Cố Chiêu Ninh nhưng cô không bắt máy, cuối cùng còn ngang nhiên tắt nguồn. “Chết tiệt!” Hoắc Thương Châu thấy Cố Chiêu Ninh không nhận điện thoại của mình vô cùng tức giận, đạp chân ga gầm rú lao về phía phố ăn vặt.
Khi anh lái xe tiến dần đến phố ăn vặt, trong bãi xe đúng là thấy xe của Hứa Cần Dương! Họ quả thật tới đây, nhưng con phố này dài như vậy, quán lẩu cũng có mấy cái, rốt cuộc là chỗ nào?
Anh cố lục tìm trong trí nhớ xem có dấu vết nào không, một hồi lâu, suy nghĩ của anh vẻn vẹn dừng lại ở khoảnh khắc anh phẩy tay áo bỏ đi, khi đó anh cũng không thèm hỏi Cố Chiêu Ninh cửa tiệm kia tên là gì.
Vì vậy, anh quyết định chờ! Anh sẽ chờ đến khi hai người xuất hiện.
Lúc này, mưa đã tạnh, Hoắc Thương Châu xuống xe, đứng tựa vào cửa hút thuốc chờ đợi.
Rốt cuộc, sau khi dập tàn điếu thuốc thứ 5, thì đằng xa xuất hiện bóng dáng quen thuộc, con mắt lạnh lùng của Hoắc Thương Châu nhìn chằm chằm vào Cố Chiêu Ninh đang vừa cười vừa nói với Hứa Cần Dương, cho đến khi Cố Chiêu Ninh nhìn thấy anh kinh ngạc đứng lại.
Anh không thể chịu được cảnh cô xị mặt khi nhìn thấy anh, tại sao có thể cười cười nói nói với hắn còn với mình lại như thấy kẻ địch.
Lúc này Hoắc Thương Châu sải bước dài đi đến trước mặt hai người, nắm lấy tay Cố Chiêu Ninh không nói gì lôi về hướng xe mình.
Lúc này, Cố Chiêu Ninh chưa kịp định thần tình huống này là thế nào thì tay còn lại đã bị Hứa Cần Dương nắm chặt.
Hai người đàn ông giằng co một cô gái, ánh mắt đối phương nhìn nhau căm thù. Cảnh này thu hút không ít ánh mắt của người đi đường, mọi người đều xì xầm suy đoán, dĩ nhiên cũng có người hết sức ghen tị với Cố Chiêu Ninh, bởi vì hai người đàn ông đều ưu tú phi phàm.
“Buông tay ra!” Hứa Cần Dương gắt gao nhìn Hoắc Thương Châu, khuôn mặt tức giận trở nên trầm lặng lạnh lùng.
“Lời này phải là tôi nói mới đúng!” Hoắc Thương Châu cũng không kém trướng Hứa Cần Dương. Nếu Hứa Cần Dương nhìn rất đáng sợ, thì Hoắc Thương Châu chẳng khác gì ma quỷ, cả người toát ra sự nguy hiểm khiến người xung quanh không rét mà run.
Cố Chiêu Ninh bị hai người nắm hai cổ tay cũn