Tác giả: Cổ Nại
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341446
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1446 lượt.
i gian gặp mặt”
Cố Chiêu Ninh lần này cười rất tự nhiên, Bạch Hiên Dật vẫn tưng tửng như thế, điển hình là một công tử phong lưu, nời nói của anh khiến cô rất buồn cười.
“Em cũng vậy, nếu sớm biết người mẫu là anh, em sẽ không do dự đi đón” Cố Chiêu Ninh cũng cười đùa với Bạch Hiên Dật.
Anh vẫn thích mặc áo khoác trắng như xưa, mà thiết kế của cô lần này hầu hết đều là màu trắng, hai người như không hẹn mà gặp, nhưng Bạch Hiên Dật nhận thấy, trong lòng Cố Chiêu Ninh vẫn chưa hoàn toàn lãng quên an.
Kẻ háo sắc mặc một chiếc áo sơ mi đen để hở hai cúc ngực làm lộ ra làn da lúa mì, như một hoàng tử lo lắng bất ổn cười bí hiểm từ từ tiến về phía Cố Chiêu Ninh.
“Nhóc này! Mấy năm nay ổn không?”
Oạch… cứ tưởng Bạch Hiên Dật lại đang có ý đồ gì xấu, nhưng anh lại tới trước mặt mình nghiêm túc hỏi một câu như vậy, chẳng lẽ… anh biết chuyện giữa cô và Hoắc Thương Châu rồi?
“Rất tốt… Anh không thấy em lúc này rất ổn sao?” Cố Chiêu Ninh né tránh tầm mắt của anh, tránh ra bên cạnh, vòng qua Bạch Hiên Dật ấn một số trên điện thoại nội bộ: “Cho tôi hai cốc café, một cốc thêm hai thìa đường và một viên kẹo.” Sau đó cô đi thẳng ra ghế sofa ngồi xuống.
“Hóa ra em vẫn nhớ.” Nụ cười của Bạch Hiên Dật sâu hơn, Cố Chiêu Ninh vẫn nhớ rõ thói quen uống café của anh, điều này khiến anh bất ngờ.
“Dĩ nhiên, trí nhớ của em rất tốt”. Cố Chiêu Ninh nhún nhún vai chờ đợi café, vì câu hỏi của Bạch Hiên Dật khiến cô mất tự nhiên, cầm đại một quyển tạp chí lên liếc nhìn.
Bạch Hiên Dật mỉm cười, đến ngồi bên cạnh, vòng tay để lên thành ghế sau lưng cô, cảm giác này như thể Cố Chiêu Ninh tựa vào ngực khiến anh thích thú dù hiện tại anh không thể làm thế.
“Bây giờ đã nói với anh được chưa?”
Quả nhiên, cô vẫn không thể tránh được, sau khi thư ký bưng café vào, Bạch Hiên Dật phá vỡ không khí yên lặng, tiếp tục hỏi.
“Em đã trả lời rồi còn gì.”
“Anh muốn hỏi cuộc sống hôn nhân của em”
Anh nói cuộc sống hôn nhân, xem ra là anh chưa biết.
Đợi một lúc lâu không thấy Cố Chiêu Ninh trả lời, Bạch Hiên Dật nghiêng người áp đảo Cố Chiêu Ninh, anh vây cô trong hai cánh tay, chống người nhìn cô: “Em giấu giếm anh phải không? Em không nói anh cũng biết, em không vui vẻ! Rất buồn bã!” Anh như phát khùng, hung hăng nhìn chằm chằm Cố Chiêu Ninh, trong đáy mắt hiện lên tia lo lắng, đau lòng.
Nếu hôm đó thấy Hoắc Thương Châu ở cùng với Thiên Mộng Tuyết, anh thấy lo lắng cho Cố Chiêu Ninh, thì hôm nay, vẻ giấu giếm của Cố Chiêu Ninh, rõ ràng trên mặt viết đầy chữ tổn thương vẫn giả bộ rất tốt khiến anh tức giận.
Thấy biểu hiện kích động của Bạch Hiên Dật, Cố Chiêu Ninh biết anh đang lo lắng cho mình.
Ban đầu cô tưởng rằng Bạch Hiên Dật chỉ là nhất thời hứng khởi, nhưng bây giờ nhìn lại thì không phải, Bạch Hiên Dật thật sự rất quan tâm đến mình.
Một người đàn ông rõ ràng bị từ chối, sau 5 năm vẫn quan tâm đến cô trước sau như một, vậy mà Hoắc Thương Châu mang đến cho cô những gì? Chỉ toàn là đau khổ.
Trong tình cảnh này, mọi sự ngụy trang đều biến mất, cô không phản kháng, cũng không giận dữ mắng mỏ Bạch Hiên Dật xen vào việc của người khác, ngược lại cô bật khóc, rất thương tâm.
Bạch Hiên Dật trong nháy mắt ngây người, lần đầu tiên thấy cô khóc là lúc mẹ gặp nguy kịch, khi đó anh yên lặng khóc cùng cô; lần thứ hai là trong lễ tang mẹ cô, anh núp trong một góc nắm chặt quả đấm nhìn, có cảm giác muốn xông đến ôm chặt cô vào lòng nhưng Hoắc Thương Châu đang ở bên cô, một người ngoài như anh có thân phận gì mà xuất hiện? Bây giờ, cô lại lần nữa khóc thút thít trước mặt mình, vì Hoắc Thương Châu, vì thằng bạn tốt của anh.
Có câu nói vợ bạn không thể cướp, nhưng lúc này anh không quan tâm.
Anh ôm chặt Cố Chiêu Ninh vào ngực, y như lần đầu tiên, anh nguyện ý làm bến đỗ của cô, chữa trị lúc cô bị thương, anh dừng một lúc, nhẹ nhàng nghịch ngợm mái tóc của cô, nói dịu dàng: “Em biết anh sợ nhất gì không?”
Cố Chiêu Ninh đang khóc thút thít trong ngực anh lắc đầu một cái.
Bạch Hiên Dật đặt cằm lên đỉnh đầu Cố Chiêu Ninh, lưu luyến chậm rãi nhắm mắt lại, nhẹ nhàng cười: “Em sợ nhất là thấy em khóc, cả đời anh ghét nhất là thấy phụ nữ khóc, chỉ có em, anh không chịu nổi, không phải ghét mà tan nát cõi lòng.” Những lời anh nói là thật lòng, ngay từ lần đầu tiên gặp anh đã thích cô gái liều lĩnh này, anh thích sự hồn nhiên của cô, như thế không gì đánh đổ nổi cô. Nhưng lần đầu tiên thấy cô khóc, anh đã biết anh yêu cô rồi, không thể tự kiềm chế được.
“Bạch Hiên Dật”. Cố Chiêu Ninh nghe thấy anh nói vậy, trong lòng áy náy, một công tử vốn lì lợm bướng bỉnh, lúc này lại dịu dàng khiến người ta kinh ngạc. Cô khóc nức nở rúc vào ngực khẽ kêu tên anh.
“Ừ?” Bạch Hiên Dật khẽ mở mắt, không buông cô ra, anh biết cô chỉ là cảm kích, cho nên anh tự cười giễu cợt mình: “Anh ngốc không? 5 năm, anh nghĩ đã có thể từ bỏ em, nhưng khi nhìn thấy Thương Châu ở cùng với Thiên Mộng Tuyết, anh lại cảm thấy vui mừng.” Cảm thấy người trong ngực đột nhiên cứng đờ, anh nói tiếp: “Em không phải kinh ngạc, anh tức giận