Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Cổ Nại

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341450

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1450 lượt.

a là anh sắp xếp đúng không? Em phát hiện…”
“Không phải! Là cấp dưới phát hiện ra em nên tự sắp xếp. Thế nào. Đãi ngộ dành cho phu nhân chủ tịch có tốt không?”Hoắc Thương Châu kéo Cố Chiêu Ninh vào ngực, ngắt lời cô…, từ sau lưng ôm ấp, đầu tựa vào cổ, lưu luyến hít hà hương thơm của cô.
Trong căn phòng u ám, yên tĩnh đáng sợ, hai người lại thân mật như vậy làm Cố Chiêu Ninh nghĩ đến những hình ảnh kia, cô đỏ mặt, như học sinh cấp hai đẩy Hoắc Thương Châu ra, nhưng anh biết thể nào cô cũng làm thế, đã sớm chuẩn bị, hai tay ôm chặt bụng cô.
“Anh buông tay ra! Em muốn về phòng, hôm nay cảm ơn anh, bây giờ còn phu nhân chủ tịch gì nữa, họ nhận nhầm người rồi.” Cố Chiêu Ninh gỡ cánh tay Hoắc Thương Châu, cô ý xa lánh anh. Cuối cùng vẫn nói một câu khiến anh nhăn trán.
Hoắc Thương Châu biết Cố Chiêu Ninh đang ra ám hiệu cho mình, có ý nhắc nhở người phụ nữ hiện tại của anh là Thiên Mộng Tuyết, nghĩ đến đây anh tức trong bụng, dám giấu anh đi gặp Thiên Mộng Tuyết còn chưa tính sổ, rõ ràng đã hứa không rời bỏ anh, nhưng bây giờ còn quá, so với rời bỏ còn hành hạ anh hơn, đứng trước mặt anh như người xa lạ, cố ý xa lánh, làm anh không thể chấp nhận được.
Một tay ôm lấy Cố Chiêu Ninh, vòng qua khu hát Karaoke, đẩy ra một cánh cửa.
Cố Chiêu Ninh lúc này mới phát hiện ra, trong phòng này còn có một gian nữa, sau khi vào đó cô còn ngạc nhiên hơn nữa, ở đây trừ giường ra không còn gì khác.
Thôi xong, cô lại chọc vào Hoắc Thương Châu rồi.
Quả nhiên cô đoán không sai, Hoắc Thương Châu ném cô lên giường rồi đè lên.
Cố Chiêu Ninh né tránh, quay sang một bên, nhưng lại bị Hoắc Thương Châu ôm từ sang lưng, cô không thể chạy trốn. Đúng là gặp ma.
“Muốn chạy à? Anh sẽ cho em thấy, chọc giận anh phải gánh hậu quả thế nào!” Hoắc Thương Châu cười nham hiểm, bàn tay bắt đầu không an phận trên người cô, cù cho Cố Chiêu Ninh cười một hồi.
“Nhột quá, đừng chọc vào đó, thật là… ha ha ha… Buông em ra!” Hoắc Thương Châu không ngừng cù vào nách cô, khiến Cố Chiêu Ninh cười chảy nước mắt.
“Cầu xin anh đi… Anh sẽ buông ra”. Hoắc Thương Châu nhìn Cố Chiêu Ninh bất lực giãy giụa, giọng trầm ấm hơi khàn khàn, bất kể Cố Chiêu Ninh có làm gì, luôn khơi lại nỗi đau anh muốn chôn vùi.
“Xin anh… em xin anh, ha ha… Đừng cù nữa” Cô cười sắp chết rồi, Hoắc Thương Châu học đâu ra cái trò này, làm thế nào với anh ta đây.
Hoắc Thương Châu quả nhiên dừng lại, anh đặt Cố Chiêu Ninh nằm ngay ngắn lại, tràn trề sinh lực chống người bên trên, nhìn cô không chớp mắt: “Biết anh muốn phạt em cái gì chưa?”
Cố Chiêu Ninh xoa xoa nước mắt, tư thế này cô cũng đã quen thuộc, nhưng lúc này vẫn thấy ngại ngùng, bất lực lắc đầu, nhìn Hoắc Thương Châu rất vô tội: “Không biết, anh đứng dậy được không?”






“Bởi vì… em không ngoan”. Anh thuần thục cởi áo sơ mi của mình, lộ ra bộ ngực chắc nịch, dưới ánh sáng mờ mờ phập phồng càng thêm mê hoặc.
“Đừng như vậy…” Cố Chiêu Ninh nhìn người đàn ông trước mặt đã cởi áo, vóc dáng hoàn hảo không tì vết hiện ra trước mắt, cô cảm thấy mình cũng bắt đầu nóng lên.
“Như nào? Như thế này à?” Hoắc Thương Châu ánh mắt mê muội từ từ cúi người ôm lấy cô, bàn tay không an phật vuốt ve bộ phận mẫn cảm nhất của cô.
Vốn chỉ định dạy dỗ cô một chút để cô nhớ lâu, đừng có đem anh hiến tặng cho Thiên Mộng Tuyết, không cần phải lương thiện như thế, làm tổn thương mình, tổn thương người khác.
Nhưng giờ khắc này, Hoắc Thương Châu phát hiện, có lẽ anh quá khao khát Cố Chiêu Ninh rồi, thậm chí không thể khống chế nổi, nhìn cơ thể cô dần dần biến đổi, anh mỉm cười.
Luống cuống cởi nốt vật trở ngại cuối cùng trên người.
Cố Chiêu Ninh cũng không biết mình rốt cuộc thế nào, dù sao lúc này cô cũng muốn Hoắc Thương Châu, mặc kệ lý trí của anh, vừa hôn triền miên, Cố Chiêu Ninh vừa đưa tay đặt lên mông anh, lục lọi đến mở khóa thắt lưng, bắt đầu cởi ra một cách không thuần thục.
Dưới sự giúp đỡ của Hoắc Thương Châu, rốt cuộc hai người hoàn toàn không một mảnh vải che thân, cô cũng như đã chuẩn bị tâm lý, chất lỏng như mật tuyên bố khát vọng của mình.
Hoắc Thương Châu vắt hai chân cô lên eo mình, ôm chặt lấy cô thì thầm: “Anh muốn em…”
Cố Chiêu Ninh căng thẳng, nhưng cuối cùng cũng thư giãn, cô xấu hổ gật đầu ngầm đồng ý, ôm chặt lấy cổ Hoắc Thương Châu, không tự chủ đẩy cao hai chân trên hông Hoắc Thương Châu.
Cảm giác căng đau khiến Hoắc Thương Châu không thể chờ đợi, nhận được tín hiệu đồng ý, anh lần nữa hôn lên môi cô, bộ phận nào đó đâm sâu hung ác, xuyên thấu hai linh hồn.
Cảm giác sung sướng quá mức quen thuộc khiến hai người cùng phát ra âm thanh rên rỉ, cảm giác cực hạn thoải mái dễ chịu khiến họ dính chặt vào nhau, từng tế bào trong cơ thể đều ngân nga, nhắc nhở bọn họ làm nhiều hơn thế.
Trong căn phòng, ngoài tiếng thở, những tiếng rên rỉ, còn thêm tiếng giường kẽo kẹt liên hồi như cuồng phong vũ bão, trong khi đó ở một gian phòng khác như đang nổ tung.
“Không phải chứ? Điện thoại di động tắt, không có


The Soda Pop