Tác giả: Mị Dạ Thủy Thảo
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341210
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1210 lượt.
à công việc, chuyện riêng là chuyện riêng, không thể bởi vì chuyện riêng mà ảnh hưởng đến công việc, có được không?.” Đây là vấn đề mà Viêm Liệt lo lắng nhất. Mặc dù anh mang thái độ nghiêm túc cùng cô qua lại, nhưng đối với tương lai lại cảm thấy rất bi quan, cảm giác cuối cùng hai người có thể ở bên nhau rất mong manh. Cho nên, anh không hy vọng khi hai người chia tay, anh ngay cả công việc đều sẽ mất luôn, không phải là anh không tìm được công việc khác, mà là anh cảm thấy anh hy vọng sẽ được ở lại tập đoàn Bắc Đường, ở lại bên cạnh cô.
Hình như từ khi Viêm Liệt đồng ý bắt đầu mối quan hệ này, anh liền chuẩn bị tốt tâm lý sẽ bị Bắc Đường Yên vứt bỏ. Nói ra thì có chút bi quan, nhưng đó đúng là ý nghĩ chân thực nhất trong lòng của Viêm Liệt lúc này.
Nghe điều kiện chính là như thế, Bắc Đường Yên sửng sốt, nhưng ngay sau đó gật đầu một cái, điều kiện như vậy đối với cô mà nói cũng là rất đúng đắn, cô cũng không phải là một người không biết phân biệt công tư, cũng không thích lấy công việc để giải quyết chuyện riêng hay ngược lại.
Thấy Bắc Đường Yên đồng ý, Viêm Liệt lại lộ ra nụ cười, mà cô lại bị nụ cười của anh làm rung động, cũng cười rất vui vẻ.
“Liệt, em thật sự cảm thấy vô cùng vui vẻ khi anh có thể đồng ý để em theo đuổi, em rất mong đợi ngày chúng ta có thể ở bên nhau.” Cô thật là rất tò mò ngóng đợi, bởi vì, cô cảm thấy mình sẽ vô cùng hạnh phúc. Chỉ là, tất nhiên cô cũng cần phải nỗ lực, từ lời nói vừa rồi của Viêm Liệt có thể hiểu được, anh đối với đoạn tình cảm này vẫn còn tồn tại hoài nghi, đây cũng là phiền phức của cô. Thân phận của cô cùng với việc cô chủ động, trực tiếp theo đuổi quá mức khiến cho anh sinh ra lo lắng.
Chỉ là, toàn bộ điều này cũng không thành vấn đề, cô sẽ cố gắng khiến cho Viêm Liệt biết, cô thích anh đến cỡ nào…
Bữa ăn tối hôm nay đương nhiên là Viêm Liệt trả tiền, Bắc Đường Yên chỉ cười cười không nói gì, nhưng mà trong lòng cô đang suy nghĩ một chút về vấn đề này, theo như sự hiểu biết của cô đối với Viêm Liệt, anh sẽ không thích dùng tiền của cô, như vậy sau này lúc hẹn hò cô phải chú ý đến địa điểm một chút mới được.
“Yên, anh chỉ là một người con trai rất bình thường, thậm chí còn chưa tốt nghiệp, nhưng mà, anh cũng là một người đàn ông, không phải là anh theo chủ nghĩa đàn ông, mà là, anh cảm thấy nếu chúng ta giống như em nói ở chung một chỗ, anh không muốn làm em tốn tiền, ít nhất là chúng ta cũng không cần tốn tiền vào những nơi này, anh nói vậy, em hiểu ý anh chứ?” Mặc dù lời nói như vậy quá mức thực tế nhưng anh cảm thấy mình vẫn cần phải nói ra, cuộc sống và trình độ của hai người chênh lệch nhau quá nhiều, về những chuyện nhạy cảm như tiền bạc anh muốn nói rõ với cô một chút, anh không thích dùng tiền của cô.
“Dĩ nhiên, em hiểu ý anh, cho nên, anh phải cố gắng làm việc hơn nữa, kiếm tiền nhiều một chút mới có thể cưới được em.” Bắc Đường Yên rất rõ ý tứ của Viêm Liệt, đó cũng là điều làm cô yêu thích nhất ở anh, hơn nữa, cô tin tưởng, bằng năng lực của Viêm Liệt, không tới ba năm sẽ có thể một mình tạo nên sự nghiệp trên thương trường.
Viêm Liệt xấu hổ cười cười, mặc dù anh cảm thấy lời nói của Bắc Đường Yên đa phần là đùa giỡn, nhưng nó vẫn làm trong lòng anh cảm thấy rất uất ức, hơn nữa, cũng giống như là động lực, thật ra thì, Bắc Đường Yên vẫn luôn là động lực của anh, thành tựu của cô, sự tồn tại của cô chính là động lực giúp anh vươn lên.
Xe rất nhanh đã chạy về đến nhà trọ của Viêm Liệt.
“Ngày mai không nên đi xe thì tốt hơn, nó làm thời gian em ở cùng với anh bị rút ngắn.” Bắc Đường Yên hết sức thẳn thắng nói ra, cô có chút bất mãn liếc mắt nhìn ra ngoài, lại nhìn về phía Viêm Liệt oán trách.
Viêm Liệt mỉm cười, một lần nữa anh cảm thấy cô gái trước mặt thật sự rất đáng yêu, sau đó liền nhịn không được nghiêng người. . . .
Một cái hôn nhẹ nhàng rơi trên trán Bắc Đường Yên. . . .Khi Viêm Liệt nghiêng người qua, Bắc Đường Yên liền dự đoán được sẽ có chuyện xảy ra, nhưng kết quả lại làm cô kinh ngạc, thậm chí còn có chút bất mãn nhìn về phía Viêm Liệt.
Cô đâu phải là con nít, tại sao lại hôn trán cô?
Nhìn vẻ mặt kháng nghị của Bắc Đường Yên, Viêm Liệt khổ sở giơ tay lên vuốt trán, ánh mắt của Bắc Đường Yên rất rõ ràng, cô muốn nói cho anh biết, nụ hôn này của anh là quá qua loa, cô làm anh thật khó xử mà! Ha ha, aiz, tại sao anh lại thích người con gái đặc biệt như vậy, bộ dáng khi không được hôn cũng dễ thương như thế, Viêm Liệt nhớ ra anh là một người đàn ông, còn là một người con trai rất bình thường, nên lúc cô gái của anh có yêu cầu, anh nhất định phải thoả mãn cô thật tốt mới được.
Nụ hôn của Viêm Liệt có chút cứng ngắc, nhưng lại mãnh liệt, Bắc Đường Yên vòng tay ôm cổ Viêm Liệt, nhắm mắt lại hưởng thụ nụ hôn của anh.
Thời điểm hai người tách ra, cũng có thể cảm nhận được tiếng hít thở nặng nề của nhau, một cái hôn cũng đủ để khơi mào dục vọng giữa hai người.
“Yên. . . .” Trong con ngươi thâm thuý của Viêm Liệt là gương mặt xinh đẹp của Bắc Đường Yên, nhiễm phải tình dục làm cô toát ra hơi thở