Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Thực Tập

Ông Xã Thực Tập

Tác giả: Mị Dạ Thủy Thảo

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341260

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1260 lượt.

mình, hơn nữa cũng tin tưởng vào bạn tốt của mình, Bắc Đường Yên nhất định sẽ xử lý được.
“Hừ, lần này là tớ sơ sót, tớ sẽ xử lý tốt, Hiên, tớ muốn tới quốc gia địa ngục của cậu chơi hai ngày, sẽ chào đón tớ chứ.” Sắc mặt Bắc Đường Yên vẫn khó coi như cũ, nhưng mà nhìn thấy trong mắt các đại gia là sự quan tâm thì cô cũng hoà hoãn rất nhiều, cô cảm giác mình cần thời gian để tỉnh táo lại, suy nghĩ thật tốt về vấn đề của Viêm Liệt, quyết định đến quốc gia của Hoàng Phủ Hiên giải sầu đi.
“Hết sức hoan nghênh.”
Tư Lan là tên quốc gia do Hoàng Phủ Hiên cai trị, một hòn đảo tràn đầy chất thơ và màu sắc lãng mạn.
Sau khi đem tất cả công việc trong công ty giao lại cho Văn Mẫn, Bắc Đường Yên thưởng cho mình một kỳ nghỉ ngắn ngày, ở trên quốc gia tràn đầy hơi thở đại dương hưởng thụ ánh mặt trời ấm áp, vui đến nỗi quên cả trời đất, Hoàng Phủ Hiên nhìn bộ dáng của Bắc Đường Yên, cô cảm thấy giống như mình đem một con côn trùng về nuôi béo sau đó cho nó bay tán loạn, quậy phá và phóng điện khắp nơi.
“Bắc Đường tiểu thư, tối hôm nay em có rảnh không, không biết anh có vinh hạnh được mời em đi ăn tối không?” Nói ra những lời này chính là một người con trai hết sức ưu tú, dáng người cao nhất, phong thái tự nhiên phóng khoáng, bạch mã vương tử điển hình, hắn là anh họ của Hoàng Phủ Hiên – Hoàng Phủ Dật Đình, sở dĩ mang họ Hoàng Phủ là vì gia tộc Hoàng Phủ luôn do con gái làm chủ, cho nên toàn bộ đều lấy họ mẹ.
Cái người Hoàng Phủ Dật Đình này không phải sinh sống ở Tư Lan, công ty của hắn chủ yếu ở các nước Âu Mĩ, nhưng mà hắn là người theo đuổi sống chết Bắc Đường Yên, buổi tối ngày Bắc Đường Yên đặt chân lên đất Tư Lan thì Hoàng Phủ Dật Đình cũng ngồi trên máy bay tư nhân trở lại Tư Lan, sau đó vẫn đi theo sau lưng Bắc Đường Yên, đây đã là ngày thứ ba.
“Hoàng Phủ Dật Đình, bộ dáng này của anh thật là sỉ nhục người nhà họ Hoàng Phủ, cô gái này có cái gì tốt, tại sao anh luôn theo đuổi không buông tha đây?” Nghe được lời nói của Hoàng Phủ Dật Đình, Bắc Đường Yên còn chưa có trả lời thì Hoàng Phủ Hiên đứng bên cạnh đã châm chọc, mỉa mai anh họ của mình.
“Nữ hoàng bệ hạ, ngài là đang ghen tỵ với sự xinh đẹp của Bắc Đường tiểu thư sao, không có đàn ông theo đuổi không phải lỗi của ngài, cầu xin ngài không cần biểu đạt hận ý rõ ràng như vậy, vốn đã rất khó nhìn, làm như vậy còn khó coi hơn!” Sắc mặt của Hoàng Phủ Dật Đình vẫn không thay đổi, giọng nói nghe giống như là đang khoe khoang.
“Ha ha, em làm sao lại ghen tỵ với Yên chứ, em đang ghen tỵ với anh đó, da mặt dày như vậy, thị lực kém như vậy, phải làm như thế nào mới có thể rèn luyện đến trình độ như anh được đây.”
“Hừ, cô gái kia, xin đừng quấy rầy tôi theo đuổi Bắc Đường tiểu thư được không, ngài nhất định là có chính vụ còn chưa xử lý đúng không, không cần ở nơi này lãng phí thời gian.” Hoàng Phủ Dật Đình quyết định không cãi nhau với cô em gái khó ưa này nữa, anh cũng không muốn lưu lại ấn tượng xấu ở trước mặt Bắc Đường Yên.
“Bắc Đường tiểu thư, em có muốn dùng bữa tối với anh không?” Hoàng Phủ Dật Đình chuyển tầm mắt trở lại trên người Bắc Đường Yên.
Bắc Đường Yên nhìn hắn một cái, sau đó buông ly rượu trên tay xuống bàn, đứng lên.
“Hết sức vinh hạnh.” Bắc Đường Yên cười thật xinh đẹp, sau đó ở cái nhìn bất đắc dĩ và soi mói của Hoàng Phủ Hiên rời đi cùng Hoàng Phủ Dật Đình, Hoàng Phủ Dật Đình đắc ý liếc mắt nhìn Hoàng Phủ Hiên, Hoàng Phủ Hiên ở trong lòng thầm mắng hắn ngu ngốc, theo tính tình của Yên, nếu như cô ấy thích người nào thì sẽ không bày ra thái độ như vậy, coi như là đồng ý đi ăn cơm thì sao, cũng không thể xảy ra chuyện gì!
Hoàng Phủ Hiên nhìn bóng lưng hai người ngày càng xa, uống cạn ly rượu trong tay, ở trong lòng suy đoán bước kế tiếp của Bắc Đường Yên, nghe nói tính tình người con trai kia rất không ổn định, Yên sẽ xử lý thế nào đây.
Ngày sáu tháng tư, buổi tối.
Bắc Đường Yên ở trong một căn biệt thự bên ngoài ngoại ô thành phố, nơi đây được trang trí đầy đủ trang thiết bị hiện đại, bao gồm sân bay hạ cánh tư nhân, trải qua sáu ngày nghỉ ngơi, Bắc Đường Yên ở Tư Lan suy nghĩ sáng suốt được rất nhiều chuyện, cảm giác như nội tâm đã trở nên yên tĩnh rất nhiều, làm cho người ta đoán không ra cô đang suy nghĩ cái gì.
Lấy điện thoại ra, từ lúc cô giao phó công việc cho Văn Mẫn vẫn tắt nguồn cho đến bây giờ, không liên lạc với người bên ngoài.
Mấy chục cuộc gọi và tin nhắn, xem qua một lần, cái nào nên xoá liền xoá, cuối cùng chỉ còn lại một người không có xử lý ———Viêm Liệt.
Thứ nhất: Yên, tại sao lại làm như vậy, tại sao, anh trơ mắt nhìn cô ấy nhảy xuống trước mặt anh.
Đây là ngày một tháng tư, giọng nói Viêm Liệt nghe qua rất đau khổ, Bắc Đường Yên cau mày, tiếp tục nghe tin nhắn thoại thứ hai.
Thứ hai: Yên, em đang ở đâu, nghe điện thoại của anh đi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, anh muốn nói rõ ràng với em.
Đây là ngày hai tháng tư, hình như Viêm Liệt đã tỉnh táo lại, trong giọng nói mang theo sự khẩn xin, Bắc Đường Yên tiếp tục cau mày, mở ra tin nhắn thứ ba, là ngày hôm qua.
T


Teya Salat