Tác giả: Mị Dạ Thủy Thảo
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341258
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1258 lượt.
an sát, cô phát hiện hình như Bắc Đường Yên và Viêm Liệt đã chia tay, cho nên cô quyết định lấy hết dũng khí bắt đầu hành động.
“Viêm Liệt, chào buổi sáng.” Tiểu Mông đứng bên cạnh cười nói với Viêm Liệt.
“Chào buổi sáng.” Viêm Liệt cũng cười với cô, ánh mặt trời hình như bị che lấp, kể từ ngày anh chia tay với Bắc Đường Yên, nụ cười trên mặt anh liền thay đổi, không còn là nụ cười làm cho người ta tràn đầy sinh lực nữa, ngược lại làm cho người ta cảm thấy có chút đè nén, nhưng lại không phải là không thoải mái, chẳng qua là có chút đau lòng mà thôi.
Buổi tối của họ trôi qua rất vui vẻ, ở chung một chỗ với Điền Mông, Viêm Liệt cảm thấy rất nhẹ nhõm, công việc bận rộn cũng làm dịu đi một chút tâm tình của anh, nhưng mà chỉ cần nghĩ đến người kia, tim của anh liền đau thắt lại như cũ.
“Viêm Liệt…em, anh cảm thấy em như thế nào?” Sau khi ăn xong, Viêm Liệt đưa Điền Mông trở về nhà trọ, chỗ ở của hai người rất gần nhau, đều chung một khu ký túc xá, Điền Mông nhìn gò má Viêm Liệt, thử dò xét.
“Cô rất tốt, rất dễ thương, rất hoạt bát, năng lực làm việc cũng rất mạnh.” Viêm Liệt không hề nghĩ ngợi mà trực tiếp trả lời.
“Vậy, anh có thể thích em hay không?” Điền Mông cắn răng đem lời nói trong lòng nói ra khỏi miệng!
Viêm Liệt dừng bước, rất nghiêm túc nhìn Điền Mông.
“Tiểu Mông, tôi dĩ nhiên là thích cô, tôi nghĩ tất cả mọi người đều thích cô, cô là một người bạn rất tốt.” Đối với mỗi cô gái thú nhận thích mình, Viêm Liệt đã quá quen thuộc, đối với chuyện này cũng có thể dễ dàng ứng phó, nhưng mà tâm tình của anh bây giờ lại trở nên mệt mỏi, mặc kệ là người nào có tình cảm với anh cũng làm anh nghĩ đến những chuyện đã từng xảy ra với mình.
“Viêm Liệt, em. . . .” Tiểu Mông muốn giải thích, muốn nói cho Viêm Liệt biết cô không muốn anh xem mình là bạn bè, cô nó thích không phải là thích giữa bạn bè, mà là về tình yêu, nhưng cô còn chưa kịp nói ra khỏi miệng liền bị Viêm Liệt cắt ngang.
“Không, không nên nói nữa, tiểu Mông, bây giờ mọi suy nghĩ của tôi đều đặt ở công việc, tôi không muốn lãng phí thời gian vào chuyện tình cảm ảnh hưởng đến công việc của mình, cô hiểu ý của tôi chứ, tôi hi vọng chúng ta có thể là bạn bè, tôi thật không muốn mất đi một người bạn như cô.”
Điền Mông trầm mặc, cô không nói gì thêm, đương nhiên Viêm Liệt cũng sẽ không nói gì bây giờ nữa, hai người yên lặng đi trên đường, cho đến khi đến dưới ký xúc xá Điền Mông.
“Viêm Liệt, mặc dù bây giờ anh không đồng ý tiếp nhận em, nhưng mà em sẽ chờ, em thích anh cho nên em nhất định sẽ chờ anh.” Điền Mông nói rất nghiêm túc rất chân thành, sau đó không đợi Viêm Liệt trả lời mà chạy vào trong.
Sắc mặt Viêm Liệt khó coi đứng tại chỗ, tâm tình trở nên hết sức hỏng bét, anh biết anh và Điền Mông đã không thể nào là bạn bè, bởi vì tình cảm Điền Mông đối với anh không phải đơn giản như vậy, xem ra sau này khi ở chung một chỗ với cô phải chú ý một chút mới được, nếu anh không muốn nói đến chuyện tình cảm thì không nên chọc đến bất kỳ cô gái nào, anh không muốn lại đem đến hiểu lầm nào nữa.
Cuối cùng cũng có quyết định của riêng mình, Viêm Liệt trở lại nhà trọ, bóng lưng một mình của anh trên đường làm cho người ta cảm thấy có chút cô đơn.
Lại đến ngày thứ hai, sáng sớm ban quản lý liền mở hội nghị tạm thời, khoảng một tiếng sau Khâu tổng mới trở lại phòng thị trường, vừa trở về liền gọi Điền Mông vào phòng làm việc, cũng không biết muốn nói chuyện gì.
“Điền Mông, đây là hợp đồng công ty an bài điều động nhân viên, bây giờ cô có thể đi đăng ký rồi.” Khâu tổng lấy ra một phần văn kiện giao cho Điền Mông.
Sau khi Điền Mông xem xong sắc mặt liền không tốt hỏi, “Tại sao lại đột nhiên muốn điều tôi đến phòng kế hoạch?”
“Là công ty an bài, đãi ngộ ở đó tốt hơn ở đây nhiều, chúc mừng cô, Tiểu Mông.”
“Có thể không đi hay không?” Điền Mông do dự, đến phòng kế hoạch sẽ phải cùng Viêm Liệt tách ra, mặc dù vẫn trong cùng một công ty nhưng sẽ không thân mật giống như bây giờ.
“Cái này là lệnh điều động nhân viên, tôi không thể làm chủ được, nếu cô không muốn đi có thể đi hỏi phòng nhân sự, tôi cũng không hiểu tại sao công ty lại chuyển cô đi như vậy, thật ra thì tôi cảm thấy cô làm việc ở đây vô cùng tốt, tôi cũng không nỡ để cô đi.” Lời này của Khâu tổng là nửa giả nửa thật, ông làm việc ở công ty lâu như vậy, lại còn làm trong ngành quản lý, thông qua những ngày quan sát và suy đoán, ông có thể đoán ra được nguyên nhân là gì.
Nhớ ngày đó ông làm khó Viêm Liệt, phụ tá tổng tài là Văn Mẫn liền đích thân đến đây một chuyến, lúc đó ông không cảm thấy có chuyện gì quan trọng, nhưng trong lòng vẫn không lơ là ghi nhớ, sau đó lại truyền ra chuyện tổng tài và Viêm Liệt làm ông sợ hết hồn, nhưng mà ông vẫn im lặng âm thầm quan sát, có một lần ông thấy Viêm Liệt từ trong thang máy chuyên dụng của tổng tài đi ra lại càng tăng thêm khẳng định, nhưng mà ông cũng không sợ Viêm Liệt sẽ trả thù, Viêm Liệt không phải loại người như vậy, ban đầu ông cũng không làm gì quá đáng, chỉ muốn dạy dỗ thằng nhóc này một chút, dạy ch