Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Thực Tập

Ông Xã Thực Tập

Tác giả: Mị Dạ Thủy Thảo

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341231

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1231 lượt.

ình yêu một trăm phần trăm tin tưởng, nó là thuần khiết, không thể có bất kỳ tạp chất nào, anh muốn cùng em ở chung một chỗ, như vậy, sẽ phải chỉ yêu em, chỉ thích em, có thể vì em làm bất cứ chuyện gì, không được vì một chuyện nào đó mà nghi ngờ em, thậm chí nói lời chia tay, anh nhất định phải sạch sẽ, em không thích bất cứ cô gái nào vây quanh anh, anh phải hiểu như thế nào là cự tuyệt, phải làm theo ý nghĩ cuộc sống của em, phải trải qua rất nhiều chuyện. . . .Viêm Liệt, hợp đồng vẫn còn ý nghĩa như cũ, theo yêu cầu trong hợp đồng, một năm sau em sẽ thả anh đi, nhưng mà nếu anh lấy danh nghĩa tình yêu ở lại bên cạnh em, như vậy, sẽ phải chống lại khảo nghiệm của em, nếu anh muốn bỏ đi, không đạt tới yêu cầu của em, em sẽ không đồng ý.”
“. . . . .” Viêm Liệt không nói gì thêm, tim của anh bị lời nói của Bắc Đường Yên làm đảo loạn, anh có thể khẳng định mình thích Bắc Đường yên, muốn ở chung một chỗ với cô, nhưng cũng không có nghĩa anh có thể đảm bảo sẽ đồng ý sống cuộc sống như Bắc Đường Yên mong muốn, chuyện cả đời không ai có thể khẳng định, anh không biết mình có thể đạt tới yêu cầu của Bắc Đường Yên hay không.






“Tương lai sẽ như thế nào anh không dám đảm bảo, bây giờ anh chỉ có thể xác định là anh thích em, anh muốn ở cùng với em, cho nên, anh muốn thử một chút, Yên, anh chỉ cầu xin em, sau này nếu có chuyện gì thì nói cho anh biết một tiếng, anh biết em không thích anh nhắc đến chuyện của Âu Nhược Nhã, nhưng mà bọn anh thật sự chỉ là bạn học, anh biết cô ấy thích anh, nhưng mà anh không có tình cảm gì với cô ấy hết, hơn nữa, cô ấy đã chết rồi, cũng chỉ mới có hai mươi bốn tuổi, cứ như vậy chết đi, hơn nữa còn bởi vì anh mới chết, anh rất đau lòng, nhưng mà anh có thể đảm bảo, sau này anh nhất định sẽ cách xa các cô gái, anh chỉ cần một mình em, không bao giờ. . . .nữa cho những cô gái kia có cơ hội đến gần, em nói xem vậy có được hay không?”
Viêm Liệt đảm bảo, anh lấy chân tình và tình yêu của mình ra đảm bảo, chuyện của Âu Nhược Nhã vẫn làm anh canh cánh trong lòng, anh đau lòng bởi vì một sinh mạng vì anh mà chết đi, nhưng mà anh không có trách Bắc Đường Yên, anh chỉ oán giận mình, ban đầu không mạnh mẽ hơn để cự tuyệt, lại để cho bọn họ lấy danh nghĩa bạn bè ở chung một chỗ hơn ba năm, làm cho Âu Nhược Nhã không thể buông tha anh.
Những chuyện của Bắc Đường Yên làm anh đều hiểu, cô muốn nói cho anh biết đối với tình cảm không thể mềm yếu như vậy, nếu không kết quả sẽ càng bết bát hơn, bây giờ anh đã hiểu, sau này anh nhất định không để loại chuyện như vậy xảy ra lần nữa.
Bắc Đường Yên lấy ánh mắt dò xét nhìn Viêm Liệt, cuối cùng nhẹ nhàng thở ra, lấy điện thoại di động của mình mở ra ba tin nhấn ngày đó cô nhận được đưa cho Viêm Liệt.
“Nhớ ngày đó không, cái ngày mà một ngày một đêm không có tin tức của anh, lúc em gọi điện cho anh là một cô gái nhận điện thoại, nói anh đang tắm, sau đó ngày thứ hai em gọi điện cho anh thì nhận được ba tin nhắn này.”
“. . . . .Được!”
Hiểu lầm trong quá khứ rốt cuộc cũng được hoá giải, Viêm Liệt và Bắc Đường Yên nhìn nhau cười một tiếng, cảm giác ôn hoà nhàn nhạt lần nữa vây xung quanh hai người, lần này xảy ra mưa gió không lớn, mặc dù làm cho hai người cảm thấy đau khổ trong tình yêu, nhưng đau khổ qua đi lại là ngọt ngào hơn, làm say lòng người.
Hai ngày sau yến hội, Bắc Đường Yên và Viêm Liệt sống chung hết sức thoải mái, không giống cái cảm giác nhẹ nhõm ngọt ngào trước kia, cũng không giống không khí trầm mặc nặng nề lúc trước, Viêm Liệt có chút cẩn thận, mọi chuyện đều quan sát phản ứng của Bắc Đường Yên, không muốn mình lại làm ra chuyện khiến cô khó chịu, mà Bắc Đường Yên chỉ cười ôn hoà, không phải lạnh như băng, cũng không quá thân mật, làm Viêm Liệt tiến thoái lưỡng nan, anh có chút bất an.
Nhưng mà, nhìn chung tổng thể lại rất tốt, hai người cũng đã tiếp xúc lẫn nhau, cảm giác tốt hơn rất nhiều, làm cho anh có cảm giác gia đình ấm áp.
Đối với chuyện hôm đó đã xảy ra, Viêm Liệt không để trong lòng, nhưng mà Bắc Đường Yên không như vậy, cô để trong lòng, trong vòng hai ngày liền đã làm tốt những chuyện nên làm, cũng không coi là quá đáng, Bắc Đường Yên và Lăng Ngạo Vũ cùng nhau chèn ép, một công ty không lớn không nhỏ liền biến mắt trước mắt mọi người, trở thành đề tài nho nhỏ trên tạp chí thương mại, cống hiến giá trị lần cuối cùng.
Thời gian lại đến hai ngày nghỉ, Viêm Liệt nhận được điện thoại của thầy giáo gọi đến, là vấn đề liên quan đến luận văn, hai người nói chuyện với nhau khoảng mười phút liền giải quyết được luận v, thầy giáo lại dẫn ra đề tài mới.
“Viêm Liệt, em cũng là người trong đội bóng rổ, lần này các em tốt nghiệp nhà trường quyết định tổ chức một cuộc thi đấu thể thao hữu nghị, thầy trò toàn trường đều có thể tham gia, cùng hợp thành một đội, ý nghĩa kỷ niệm rất lớn, không biết em có hứng thú hay không, có thì nói cho thầy biết, thầy ghi danh dùm em.”
“Thầy, khi nào thì diễn ra, bây giờ em còn công việc, không biết có rảnh hay