Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341561
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1561 lượt.
ỏi cửa thang máy thì thấy Nhiếp Dịch Phàm đứng cúi đầu dựa vào bức tường, bóng anh thon dài sa sút dưới ánh đèn, thấy cô lập tức đứng thẳng lên, cúi đầu khẽ gọi tên cô.
Diệp Cô Dung im lặng, nắm chặt chùm chìa khóa trong lòng bàn tay, nóng đến dâm dấp mồ hôi.
Cô vừa mở rộng cửa vừa hỏi: “Vẫn tìm tài liệu phải không? Vậy vào tìm đi, xem còn cái gì thì mang đi hết đi…”
Nhiếp Dịch Phàm nắm tay cô, ôm lấy cô từ đằng sau, nói nhỏ: “Anh xin lỗi.”
Diệp Cô Dung không hề cử động, trên người anh có mùi rượu và mùi thuốc lá, trong lòng cô bỗng thấy vô cùng bình tĩnh. Cô nhẹ nhàng đẩy cửa ra: “Vào đi rồi nói sau.”
Nhiếp Dịch Phàm chậm rãi buông tay ra: “Anh không đến tìm tài liệu, anh muốn đến thăm em.”
“Tiện thể đánh bạn của tôi.”
“Anh ta thật sự là bạn trai của em?”
Diệp Cô Dung hít một hơi thật sâu, xoay người lại nhìn thẳng anh:”Không phải. Chúng tôi chỉ là bạn thường thôi.”
Lòng Nhiếp Dịch Phàm trùng xuống, thầm thở nhẹ ra một hơi, nhưng ngay sau đó Diệp Cô Dung nói: “Nhưng, điều đó cũng không biểu thị là anh có thể mượn cớ đến đây để dây dưa với tôi.”
Khuôn mặt tuấn tú của Nhiếp Dịch Phàm khẽ đỏ bừng, nói không ra lời.
Diệp Cô Dung đi tới bàn trà rót cho anh một chén trà lạnh, ngữ khí bình tĩnh nói: “Chúng ta kết thúc rồi, Dịch Phàm. Cho dù đến bây giờ tôi vẫn chưa hoàn toàn quên được anh, nhưng đó là chuyện của tôi, nếu như anh thực sự quan tâm tôi, sẽ không xuất hiện trong cuộc sống của tôi nữa, không nên tạo cho tôi những rắc rối. Tôi cũng mong anh có thể hạnh phúc, mặc dù có một thời gian tôi thật sự rất hận anh, ha hả.” Cô cố gắng cười, nhưng trong lòng chua xót gần như đau đớn.
“Hãy để chuyện này trở thành quá khứ. Sau này chúng ta không nên ngặp lại nhau nữa, được không?” Giọng nói của cô rất nhỏ, nhưng rất kiên quyết, như là thuyết phục anh, hoặc như là thuyết phục mình.
Nhiếp Dịch Phàm cảm thấy trong lòng vô cùng lạnh, như chìm vào trong vực băng sâu không đáy. Anh ngây người ra một lúc, chén trà trong tay vẫn còn nguyên đưa trả lại cho cô, không nói lời nào xoay người đi ra cửa.
Diệp Cô Dung đóng cửa lại, nhẹ nhàng đặt cái chén ở tủ giày, trong lòng trống rỗng, cảm giác toàn bộ đất trời rung chuyển, cô vội bước vào phòng ngủ, gục xuống giường, một bộ phận nào đó trong cơ thể dường như bồng bềnh, không tìm được một chút cảm giác nào chân thực.
Ánh đèn và điều hòa nhiệt độ trong phòng khách vẫn mở, cửa phòng không đóng. Cô nằm trên giường, không muốn cử động, cũng không khóc. Những ngày đầu, nửa đêm cô tỉnh lại rồi lặng lẽ khóc, giờ thì ngay cả sức lực để khóc cũng không có. Có đôi khi cô nghĩ căn phòng quá mức yên tĩnh, liền nửa đêm mở tiếng TV thật to. Thậm chí cô cũng không dám nghe nhạc, mỗi một bài hát, bất luận là bài hát nào cũng khiến cô ưu buồn, nhiều khi làm cô thấy khổ sở.
Cô thường thường cầm điện thoại di động đến đờ đẫn ra, nhiều số như vậy, lại không biết gọi ai để tâm sự, La Tố Tố đang trong tình yêu thắm thiết với ban trai, cô không muốn quấy rầy họ, cũng không muốn thấy cảnh thương tình. Đấy chính là sự lựa chọn của cô, đau khổ khó khăn đến mấy cũng chỉ một mình mình chịu đựng. Trong thành phố này, không ai có thể dựa vào được ai, mọi việc chỉ có thựa dựa vào chính mình.
Cô hỗn loạn đi vào giấc ngủ, đến sáng hôm sau tỉnh dậy mới nhận ra các khớp xương toàn thân đều tê dai, trở mình một chút lập tức rất đau đớn đến mức phải kêu lên. Cô đã cứ thế mà dựa vào giường để ngủ cả đêm, thật là khổ mệnh. Cô nằm lên giường nửa tiếng nữa mới rời khỏi giường, ra phòng khách tắt điều hòa và bóng điện, sau đó rửa bộ trà, dọn dẹp phòng khách, rồi đổ cho mình một bồn nước nóng để tắm.
Đến trưa thì cảm giác cả người lâng lâng, cô biết mình đã bị cảm rồi, liền đi xuống lầu mua thuốc, thuận tiện vào siêu thị mua đĩa phim, lại tới cửa hàng Vĩnh Hòa mua sữa đậu nành cùng với một phần thức ăn nhanh. Ăn xong được một lúc thì nhớ tới Nhan Cảnh Thần, liền gọi điện hỏi thăm tình trạng của anh.
Ngữ khí của anh trêu chọc: “Tôi cố gắng không đập vỡ chiếc gương, ép mình uống hai hộp sữa, giờ thì ngoài đói ra, không có cảm giác gì khác.”
Diệp Cô Dung đề nghị: “Anh có thể ăn cháo mà.”
“Trong nhà không có gạo.”
“Anh có thể đi nhà hàng ăn mà.”
“Tôi sợ ảnh hưởng đến việc làm ăn của ông chủ đó.”
“Ha hả…” Diệp Cô Dung bật cười, “Tôi có thể làm bảo mẫu miễn phí một lần.”
“Đừng!” Anh lập tức cự tuyệt, “Hai ngày này tôi không muốn gặp bất kỳ ai.”
“Vậy anh chuẩn bị lên tiêu đề trang đầu của tờ báo thành phố nhé.” Diệp Cô Dung vừa bực mình vừa buồn cười.
“Có ý gì vậy?”
“Bởi vì vấn đề tướng mạo mà chết đói trong nhà, chẳng phải là tin lạ hay sao.”
“Vậy thì cô là vai nữ chính rồi.”
“Nói cho tôi biết địa chỉ của anh, tôi sẽ gửi đồ ăn đến cho anh.”
“Chủ ý này không tệ lắm.” Nhan Cảnh Thần nói địa chỉ trong điện thoại.
Diệp Cô Dung ngắt điện thoại, đến nhà hàng mua một phần cháo thịt nạc trứng muối gói lại, đón xe đến nơi Nhan Cảnh Thần ở. Cha mẹ cùng với một số bạn già cùng nhau đi du lịch, cô lẻ loi một mình trong ngày nghỉ dài hạn, nhàn