Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1512 lượt.
ý phái.
Diệp Cô Dung nhớ lại thời sinh viên thường được dì gửi cho quần áo, lúc đó cô rất tự hào, còn các bạn bè thì hâm mộ cô có người dì tốt.
Đến trưa, bên ngoài có mưa nhỏ, khách hàng thưa thớt dần. Dì lấy hai bộ quần áo bảo cô mặc thử, Diệp Cô Dung thấy buồn tẻ liền thay đổi trang phục, chiếc áo dài có hoa văn màu xanh xen lẫn màu trắng, cài chiếc thắt lưng vào lộ ra vòng eo nhỏ nhắn.
Triệu San cảm xúc nói: “Cháu gầy quá.”
Diệp Cô Dung nói: “Cháu vẫn như vậy mà.”
Triệu San nói: “Lúc còn bé cháu mập mạp, cháu nên ăn nhiều vào.”
Diệp Cô Dung cười nói: “Nhắc đến ăn, hình như cháu hơi đói bụng.”
Triệu San khẽ sẵng giọng: “Bữa trưa ăn ít như vậy làm sao mà không đói chứ. Góc đường phía trước có một nhà hàng, dì cùng cháu đến đó.”
Diệp Cô Dung cười ngại ngùng: “Bỗng nhiên cháu rất muốn ăn pizza.”
Hai người mở ô cùng đi bộ đến nhà hàng, lúc đó là gần trưa nên khách không nhiều lắm, nhà hàng trang trí rất có phong cách. Hai người gọi hai phần pizza để ăn, ăn xong Diệp Cô Dung lười nhác không muốn đi, Triệu San thì về cửa hàng trước.
Diệp Cô Dung lẻ loi một mình trong lúc mưa phùn vẫn tầm tã sau buổi trưa, cô châm một điếu thuốc, ngồi ngẩn ra trước cửa sổ thủy tinh trong suốt.
Nhan Cảnh Thần đi ngang qua trong lúc Diệp Cô Dung đang đờ đẫn, không hiểu vì sao anh đi qua vài bước lại dừng lại, nhìn Diệp Cô Dung như muốn nói gì đó, cuối cùng lại thôi.
Lúc ra cửa, hai người gặp nhau. Nhan Cảnh Thần đi sau Diệp Cô Dung, bỗng nhiên anh đi nhanh hơn dùng tiếng Anh nói: “Tiểu thư, nhãn hiệu trên y phục của cô chưa được cắt.”
Diệp Cô Dung ngạc nhiên không hiểu, Nhan Cảnh Thần nói lại một lần nữa, cô lập tức cảm ơn rồi đưa tay dứt xuống, thử đến hai lần cũng không thành công. Nhan Cảnh Thần rất lịch sự hỏi có cần anh giúp không, Diệp Cô Dung đỏ mặt gật đầu.
Nhan Cảnh Thần gỡ nhãn hiệu xuống xem, bỗng nhiên chuyển sang nói bằng tiếng Trung: “Cô là người Trung Quốc?”
Diệp Cô Dung sửng sốt, bật hỏi: “Anh cũng là người Trung Quốc?”
Nhan Cảnh Thần mỉm cười đáp: “Mẹ tôi là người Châu Âu.”
Diệp Cô Dung gật đầu, lại hỏi: “Sao anh lại nhận ra tôi là người Trung Quốc?”
Nhan Cảnh Thần cầm nhãn hiệu trong tay, nói: “Bởi vì cô mặc trang phục “Nghê Thường”.”
Diệp Cô Dung kỳ lạ: “Vậy mà cũng có thể nhận ra ư?”
Nhan Cảnh Thần bật cười: “Cho tôi đoán thử nhé, ừm… cô là lưu học sinh?”
Diệp Cô Dung cũng bật cười: “Du khách.”
Nhan Cảnh Thần lộ ra vẻ tiếc nuối, giải thích: Nhãn hiệu “Nghê Thường” là phục sức của người Hoa, mấy năm gần đây rất thịnh hành trên thị trường, danh tiếng vượt trội, là niềm tự hào của người Hoa bản địa, nghe nói 90% phụ nữ người Hoa đều có ít nhất hai bộ, mẹ tôi cũng có mấy bộ. Chỉ duy nhất cửa hàng Mễ Lan ngay trên con phố này là kinh doanh trang phục nhãn hiệu Nghê Thường, cho nên, tôi đoán cô là người Hoa.”
Diệp Cô Dung nghe xong vô cùng ngạc nhiên, thì ra dì lại có bản lĩnh như thế!
Nhan Cảnh Thần hơi nghiêng đầu nhìn Diệp Cô Dung, khẽ nhướng mày nói: “Nhìn cô rất quen mặt, hình như đã gặp ở đâu đó rồi thì phải? Cô thật sự là du khách?”
Hai câu đầu thật sự là quá tầm thường, nhưng câu sau lại làm cô buồn cười, Diệp Cô Dung cố gắng làm vẻ mặt nghiêm túc: “Chính xác.” Cô nghĩ thầm câu tiếp theo anh ta thể nào cũng giới thiệu tên mình cho mà xem.
Quả nhiên Nhan Cảnh Thần nói: “Tôi là Nhan Cảnh Thần, còn cô?”
Mặc dù Diệp Cô Dung tự nhận mình đủ kinh nghiệm, nhưng cũng sẽ không cự tuyệt người khác, nhất là đối phương nhìn vô cùng thành ý, nho nhã lịch sự. Cô đành phải trả lời Nhan Cảnh Thần: “Diệp Cô Dung.”
Nhan Cảnh Thần nhắc lại cái tên, cười nói: “Diệp Cô Thành là anh của cô phải không?”
Diệp Cô Dung sửng sốt: “Hả? Anh biết Cổ Long.”
Nhan Cảnh Thần bỗng nhiên há miệng cười: “Tôi là người Hoa mà.”
Trong lúc này, sau một lúc tạm ngừng mưa lại tí tách rơi, hai người đều không có ô, Diệp Cô Dung thấy mưa nhỏ hạt nên tiếp tục bước đi không vội vã. Nhìn Nhan Cảnh Thần cũng có vẻ như không có chuyện gì quan trọng, cô bước nhanh đến cửa hàng của dì thì mưa to hơn, Diệp Cô Dung đang do dự có nên mời Nhan Cảnh Thần vào cửa hàng tránh mưa hay không thì bất ngờ bị anh vượt lên trước.
Nhan Cảnh Thần dừng lại ở cửa hàng, mỉm cười nói: “Nếu cô không có việc gì gấp, không bằng vào cửa hàng này tránh mưa một chút, đợi mưa tạnh rồi đi.”
“Hả?” Diệp Cô Dung kinh ngạc nhìn Nhan Cảnh Thần.
“Chỉ là đề nghị thôi.” Nhan Cảnh Thần mở to mắt nhìn lại, tiếp tục mỉm cười: “Hơn nữa, chủ cửa hàng rất thân thiện.”
“Nghe anh nói vậy thì hình như anh rất thân với chủ cửa hàng này?”
“Tôi đảm bảo cô ấy sẽ không đuổi cô đi ra ngoài đâu.” Nhan Cảnh Thần cười đẩy cửa vào.
Diệp Cô Dung bật cười, cũng bước chân vào.
Nữ nhân viên cửa hàng thấy hai người thì lập tức mỉm cười, khẽ gật đầu với Diệp Cô Dung, sau đó quay sang nói một tràng tiếng Ý với Nhan Cảnh Thần. Nhan Cảnh Thần mỉm cười nói gì đó với cô nhân viên, cô ta lập tức quay vào trong.
Diệp Cô Dung đi tới chiếc gương ở bên để chỉnh lại dung nhan.
Sau đó thấy Triệu San từ bên trong b