Tổng Giám Đốc Chung Nhà, Xấu Xa
Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341597
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1597 lượt.
n viên phục vụ ý bảo tính tiền.
Nhan Cảnh Thần tưởng mình hoa mắt, cố gắng nhìn cho rõ: “Em, sao em lại ở đây?”
Động tác của Lucia chợt khựng lại, nhưng không nói gì thêm, cô khép ví lại, dìu anh đi vào thang máy. Anh say nên bước đi xiêu vẹo, trọng lượng cả người đều dựa vào cô, hai người vừa vào thang máy cô đã vít cổ anh xuống hôn nồng nhiệt. Mặc dù Nhan Cảnh Thần uống rất nhiều nhưng ý thức lại rất minh mẫn, lập tức tách ra: “Lucia, em…”
Lần thứ hai cô lại hôn anh, gần như thô bạo cắn vào môi, Nhan Cảnh Thần đau đẩy cô ra: “Em làm gì vậy?”
Sắc mặt Lucia có chút nhục nhã, bầu không khí trở nên gượng gạo, cho đến lúc thang máy dừng lại, Nhan Cảnh Thần đi ra ngoài trước: “Chúng ta kết thúc rồi.” Bởi vì đi quá nhanh, bước đi không vững làm anh va phải vào tường, anh khẽ rên rỉ: “Chết tiệt.”
Lucia đỡ anh lên đi vào một phòng, anh thấy đầu vô cùng choáng váng: “Hình như đây không phải là phòng của anh…”
“Là của em.” Cô nói ngắn gọn.
Cuối cùng anh ý thức được có điều không thích hợp: ” Em ở đây ư? Lúc nào vậy…”
“Buổi chiều hôm qua.”
“Vì sao em phải…”
“John, em nhớ anh.”
Cô nghẹn ngào nói, lần thứ hai dán lại anh, hai tay bắt đầu vuốt ve những bộ phận quan trọng của anh, kỹ thuật của cô cao siêu, cả người Nhan Cảnh Thần bị cô ép tại cửa, nhất thời không thể động đậy. Hai người họ quá quen thuộc với nhau, nhất là chuyện này, bản năng nguyên thủy thức tỉnh, lại thêm có rượu quấy phá, hơi thở của anh hổn hển. Nhưng lý trí của anh ép mình phải dừng lại. Vì vậy, anh đẩy cô ra: “Em không nên làm vậy…”
Lucia dùng giọng mũi nói: “Có sao đâu, anh cần em, em cũng cần anh.”
“Giờ anh đã yêu người khác, anh không thể…” Anh loạng choạng bỏ chạy.
“Anh trở nên cổ hủ như vậy từ lúc nào?” Lucia hít một hơi thật sâu, thẹn quá hóa giận cao giọng nói để anh nghe: “John, anh sẽ không vì từ chối em mà trở nên trong sạch được, Trung Quốc có câu thành ngữ, chúng ta cấu kết với nhau làm chuyện xấu, có rửa cũng không sạch.”
Bước chân của Nhan Cảnh Thần chậm lại, yên lặng chốc lát, cuối cùng vẫn không quay lại.
Lucia giận giữ cười, bỗng nhiên lại cất lên giọng nói gợi cảm dịu dàng: “John, nếu như anh nghĩ thông suốt, hãy nhớ kỹ cửa phòng em không bao giờ khóa.” Nói xong cô đi vào phòng.
Nhan Cảnh Thần nghe tiếng cửa đóng sập lại, tay anh cầm nắm cửa khẽ dừng lại, tựa đầu tại cửa phòng, suy ngẫm cẩn thận những lời nói của Lucia, trong lòng hỗn loạn, các loại tâm trạng rối bời tầng tầng lớp lớp, mất đi bản chất vốn có, nói không hiểu là không đúng, chỉ cảm thấy vô cùng đau xót, sự đau xót to lớn như chất cồn thấm vào trong máu ăn mòn lấy anh. Anh đau khổ nhắm mắt lại, gương mặt Diệp Cô Dung bỗng nhiên mờ ảo làm anh nhìn không rõ.
Lặng yên một lúc lâu, anh ngẩng đầu lên hít một hơi thật sâu, quay người đi về phía phòng Lucia, mở cửa đi vào.
Sóng gió ngọt ngào
Diệp Cô Dung nhìn thấy tờ báo ở đầu giường Nhiếp Dịch Phàm có tấm ảnh Nhan Cảnh Thần và Lucia. Hai người hôn nhau thắm thiết trong thang máy đã chiếm một góc lớn trên báo, tự nhiên tâm trạng của cô cực xấu khi nhìn thấy.
Nhiếp Dịch Phàm không biết Lucia là ai, anh cũng không quan tâm những tin đồn giải trí này, lại tự mình đa tình cho rằng vì mình mà khiến cô trầm lặng. Quả thật, cô không cần phải đến đây để chăm sóc bạn trai cũ bị tai nạn xe cộ, dù sao anh cũng là một người kiêu ngạo không muốn cô nhìn thấy dáng vẻ thảm hại không dậy nổi của mình ở trên giường.
Nghĩ điều này, anh lại bực mình tên Nghiêm Thế Thông lắm chuyện kia, anh chỉ là bị thương ngoài da thôi, cộng thêm chân bị gãy xương, thế mà kinh động đến nhiều người, khiến cho ba ngày nay điện thoại của anh không ngừng reo, làm anh không giống như người bệnh mà giống nhân viên điện thoại.
Sự việc là như này, tối hôm đó anh uống khá nhiều rượu, lại bị những lời nói của Diệp Cô Dung làm kích động, lại thêm trời mưa đường trơn, xe anh xảy ra tai nạn, được đưa vào bênh viện, chỉ là xuất huyết quá nhiều nhưng không có gì lo ngại. Xe lại bị cảnh sát mang đi, anh liền ủy thác cho Nghiêm Thế Thông thay anh xử lý, kết quả, cậu ta tự động gọi cho Diệp Cô Dung. Nói trắng ra, lúc đầu nhìn thấy cô, trong lòng anh tràn ngập sự cảm động và ấm áp, dù sao trong thành phố này cô chính là người thân duy nhất của anh, tuy là trước đó đã từng.
Trong người cô thấy khó chịu, phản ứng chậm chạp, mở mắt ra thấy Nhan Cảnh Thần đang cúi xuống bên mình, đôi mắt đen kịt dưới ánh đèn vàng sâu không thấy đáy đang nhìn cô chăm chú, cô giật mình khẽ nói: “Anh đã về rồi.” Giọng nói khàn đặc, run run, cô vội ho hai tiếng, ngồi lên.
Nhan Cảnh Thần lấy một cái chén ở đầu giường, nói khẽ: “Em đang sốt, uống chút nước nóng đi.”
Quả thật miệng cô khát khô, cô nhận lấy uống một hớp lớn, rồi lập tức vô cùng bất nhã nhè lại vào chén: “Nóng quá.”
Nhan Cảnh Thần bị tính trẻ con của cô làm cho dở khóc dở cười, nhưng anh nhíu mày giận nói: “Đã bảo là nước nóng rồi.”
Lần này thì Diệp Cô Dung hoàn toàn tỉnh táo, chợt t