Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341606
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1606 lượt.
ng đầu lên, nói: “Anh gửi trả lại cho cô ấy rồi.”
Diệp Cô Dung không đủ can đảm nhìn anh: “Em chỉ nghĩ như vậy đối với anh là không công bằng, Cảnh Thần, anh rõ ràng có thể tìm được người tốt hơn…”
Nhan Cảnh Thần vội cắt ngang lời cô: “Em nói như vậy, anh thật không hiểu ý em. Dung Dung, nếu như em cần thời gian, anh có thể chờ. Chỉ là trong quá trình chờ đợi, có thể tiếp tục xác định quan hệ của hai chúng ta được không, khi gặp bạn bè hay đồng nghiệp của em, em có thể thoải mái và thật lòng giới thiệu cho họ, rằng anh là bạn trai của em.”
Anh dừng lại, đôi đồng tử đen kịt nhìn thẳng vào cô: “Yêu cầu này không quá đáng chứ?”
Tay Diệp Cô Dung vẫn bị anh nắm, nên cô có thể cảm nhận được tâm trạng của anh, trong ngực cô cũng rất khó chịu, khổ sở, bởi vì biết mình không yêu anh như anh yêu cô, càng nghĩ càng chua xót, khổ sở không chịu nổi. Thế nhưng tám năm yêu nhau, vậy mà một người còn có thể thay đổi, cô còn có thể tin tưởng được gì không?
Không phải cô không yêu anh, chỉ là yêu chưa sâu đậm, chưa nhiệt huyết. Chuyện với Nhiếp Dịch Phàm đã trở thành đề tài câu chuyện của bạn bè và người thân, bà Diệp lại là người coi trọng mặt mũi, bà chỉ có một mình cô là con gái, dù thế nào cũng sẽ không để cho con mình bị thiệt thòi. Nói cách khác, bà không thể đánh mà không nắm chắc cây gậy trong tay, trừ phi hai người lập tức kết hôn. Nhưng hôn nhân là phải đối diện với nhiều vấn đề, tình yêu có thể là chuyện của hai người, nhưng hôn nhân lại là chuyện của hai gia đình, mà nhiệm kỳ của Nhan Cảnh Thần ở Trung Quốc chỉ có năm năm, cô lại là con duy nhất của bố mẹ, cô không muốn và cũng không nghĩ sẽ rời khỏi Thượng Hải, đương nhiên, hiện giờ lo lắng mấy vấn đề này cũng hơi sớm, nhưng đó lại là hiện thực khó mà tránh khỏi được.
Cô nghĩ loạn hết cả lên, vừa có chút chuyển biến tốt thì đầu dường như giờ càng đau thêm, cô lấy tay day huyệt thái dương. Nhan Cảnh Thần nhìn biểu hiện của cô như vậy, lòng càng trĩu xuống hầm băng, chậm rãi buông tay cô ra, cô cảm giác được, vội vàng cầm lại tay anh: “Cảnh Thần…”
Tên vừa mới ra khỏi miệng thì nước mắt đã rơi xuống, lệ nhòa đi, anh lập tức mềm lòng cầm lấy khăn tay lau nước mắt cho cô, nhưng vẫn không nói lời nào. Nước mắt của cô càng tuôn nhiều hơn, thấy xung quanh mình đều nhòa nhòa. Nhan Cảnh Thần ôm lấy cô, thở dài nói: “Rõ ràng anh mới là người bị tổn thương, em khóc gì chứ.”
Diệp Cô Dung cũng rất xấu hổ, nhưng nước mắt không khống chế được, không biết là do bị ốm dài ngày, hay là biết có người quá yêu chiều mình nên mới yếu đuối như vậy. Có một số chuyện quá gần chúng ta, lại làm chúng ta không nhìn thấy. Trong tình yêu mà chỉ lo được mất, do do dự dự, chợt vui chợt buồn, tâm trạng đều bị đối phương chiếm hữu, thường khiến cho mình trở nên ngốc nghếch. Nhà thơ thường nói, mây không có nơi chốn, chỉ quanh quẩn vờn núi, dùng hình ảnh đó để hình dung tình yêu cũng rất hợp lý.
Nhan Cảnh Thần hỏi câu đó, không những không có câu trả lời thuyết phục của cô, trái lại còn làm cô khóc, người ngoài nhìn còn tưởng anh phụ bạc cô, đổi lại trước đây, anh sẽ không bao giờ kiên trì như thế, hễ cô gái nào lộ ra vẻ hờn giận, anh lập tức phẩy tay bỏ đi, chưa bao giờ nghĩ mình cũng có ngày hôm nay, thì ra số phận đã ở sẵn chỗ này đợi anh, mượn câu thoại của phim điện ảnh, rũ áo bỏ đi, sớm muộn gì cũng phải trả nợ.
Cả đêm, Diệp Cô Dung trằn trọc, vất vả lắm mới ngủ, nhưng lại toàn gặp ác mộng, tận đến lúc Nhan Cảnh Thần đến lay cô tỉnh, cô mới phát hiện toàn thân mình ướt đẫm, trên trán và chóp mũi đẫm mồ hôi.
Bên trong tối om, chỉ có ánh trăng mờ mờ chiếu qua song cửa sổ, anh ngồi trước giường, đôi mắt đen như bóng đêm, chiếc áo sơmi trắng trong bóng tối lại vô cùng nổi bật, có lẽ là vẫn đang làm việc. Diệp Cô Dung choàng tay ôm lấy anh, thở yếu ớt, ngửi được mùi vị nam tính ấm áp trên người anh tỏa ra.
“Mơ thấy ác mộng à?”
“Vâng.”
Anh nói khẽ: “Để anh đi lấy cốc nước nóng.”
Diệp Cô Dung không buông tay: “Không khát.”
Nhan Cảnh Thần đành phải ôm cô nằm xuống giường, khớp xương trên người kêu răng rắc, chắc là ngồi trong phòng khách làm việc quá lâu. Diệp Cô Dung buông tay ra, nhìn vào anh: “Cảnh Thần, anh có nghĩ tới, sang năm anh sẽ ở đâu không?”
Nhan Cảnh Thần trầm lặng một chút, mới mệt mỏi nói: “Chưa nghĩ tới, nhưng chỉ mong được ở bên em.”
Diệp Cô Dung vì câu trả lời này mà kinh ngạc, trong tim dâng lên một dòng nước ấm áp, đợi tâm trạng giảm bớt một chút mới nói: “Ý của em là, nếu như chúng ta ở bên nhau, tương lai anh sẽ sống ở đâu?”
Nhan Cảnh Thần ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn chăm chú vào mắt cô, nhất thời không biết đáp sao.
Diệp Cô Dung nói đơn giản hơn: “Em không muốn rời khỏi Thượng Hải, bố mẹ cũng không muốn di dân, về mặt này em nghĩ anh nên cân nhắc rõ ràng…”
Nhan Cảnh Thần như trút được gánh nặng: “Thì ra là em chỉ vì cái này?”
Diệp Cô Dung trợn tròn mắt: “Cái này là vấn đề rất hiện thực đấy.”
Nhan Cảnh Thần có chút ngượng ngùng, anh đúng là chưa từng nghĩ tới vấn đề này, nhiệm kỳ của anh chỉ có năm năm, làm Tổn