Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phản Bội Hôn Nhân

Phản Bội Hôn Nhân

Tác giả: Ngũ Vi

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 134732

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/732 lượt.

cao gót nữa, chừng 180 cm, cô cố gắng lấy thân hình cao to của mình làm người khác sợ hãi.
“Cô có biết từ lúc học tiểu học Hạng đã biết đánh đàn, là một tay đàn rất tốt không? Tôi là sinh viên tốt nghiệp học viện âm nhạc hoàng gia Anh Quốc, chúng tôi thường hay hòa nhạc cùng nhau. Nên hai người phải phối hợp chơi piano ăn ý, cô biết không?”
Cô biết Hạng Tĩnh Thần là một tay chơi đàn giỏi, mẹ anh là nền tảng để anh chơi piano, mà cô lại không biết mình đang từ chối làm vợ của một người chơi đàn hay.
“Chúng tôi rất ăn ý đến nỗi tôi vẫn không thể tin được. Lúc còn ở Nhật Bản, mỗi buổi tối chúng tôi đều ở trong quán bar đánh đàn với nhau, ông chủ quán bar đề nghị chúng tôi cứ ở lại Nhật Bản, nhất định có thể làm cho Shinjuku Club này điên cuồng! Hầu như chúng tôi uống rượu, đánh đàn, nói đùa, căn bản không muốn rời khỏi nhau. Cô có biết khi Hạng cười rộ lên, sẽ lộ ra chiếc răng khểnh rất đáng yêu không?”
Gương mặt Shelly xinh đẹp và ôn nhu: “Không ai có thể hiểu biết tôi như vậy, cũng không có một người nào hiểu biết anh ấy, chúng tôi hiểu biết lẫn nhau, vì vậy mà phần hạnh phúc không thể kéo dài sao?”
Cô hỏi, ánh mắt trách cứ vẫn nhìn vào Phạm Ấu Hâm: “Không phải các người đã ly hôn rồi sao? Vì sao cô vẫn chậm chạp không chịu buông tay?”
Phạm Ấu Hâm cẩn thận lắc đầu. Cô tôn trọng tình yêu, cho dù tình yêu là điều kì diệu nhất thiên hạ, cho dù Shelly yêu chồng của cô, cô bị thương nhưng vẫn tôn trọng phần tình yêu này, cho nên không muốn lựa chọn cách một khóc hai nháo loạn ba treo cổ tự tử, lập tức lập tức yêu cầu ly hôn.
“Không phải tôi không buông tay, mà thủ tục ly hôn vẫn chưa xong.”
“Tôi yêu anh ấy…” Giọng nói Shelly dường như đang cầu xin.
Yêu?
Phạm Ấu Hâm chỉ có thể im lặng, sau đó hít thở càng nhợt nhạt, cảm giác từng chút từng chút áp lực trong lòng co rút đau đớn.
Trời mưa tí tách rơi trên đầu hai người.
“Cô sẽ hoàn thành thủ tục ly hôn đúng không?” Cô ao ước được một sự đảm bảo.
Phạm Ấu Hâm nhìn vào ánh mắt đầy nước mắt của Shelly: “Cô muốn nghe lời nói thật không?”
“Tất nhiên.”
Phạm Ấu Hâm thở dài: “Chuyện này vẫn kéo dài, nhưng nguyên nhân không phải do tôi.”
Shelly hỏi gay gắt: “Bởi vì cô có thai, nên Hạng đã đổi ý rồi phải không?”
“Tôi không thể đoán được suy nghĩ của anh ấy.”
Shelly rơi nước mắt: “Anh ấy ly hôn là bởi vì tôi kéo dài hạnh phúc lẫn nhau, tôi vẫn cho rằng như vậy. Tôi sẽ vì anh ấy, từ bỏ cả thế giới của tôi, chỉ cần có thể đi theo anh ấy. Có lẽ chúng tôi sẽ đi Anh Quốc để tiếp tục việc học âm nhạc, có lẽ tôi cũng sẽ như cô, có thai con của anh ấy……”
Phạm Ấu Hâm hô hấp cứng lại, trong lòng co rút đau đớn như sắp không thể khống chế được. Cô cắn môi, nở nụ cười tươi: “vậy… là việc riêng của cô.”
“Tôi muốn hạnh phúc của tôi.” Đây là lời tuyên bố của Shelly.
“Tôi chỉ muốn quay lại hạnh phúc của tôi.”
Mưa ngày càng to. Bác bảo vệ Shelly ngồi trong xe nhấn còi thúc giục cô lên xe, Phạm Ấu Hâm nhìn bóng lưng cô ta rời đi, Bảo vệ lái xe chạy vào trong mưa.
“Tôi muốn hạnh phúc của tôi.”
Cô sửng sốt, bởi vì nhìn thấy trong mắt Shelly, trong giọng nói đều quyết tâm.
Chiếc xe BMW màu đen lúc này vững vàng đậu bên cạnh cô, Hạng Tĩnh Thần nhanh chóng xuống xe, ngạc nhiên nhìn cả người vợ mình ướt đẫm.
“Sao em lại đứng đây dầm mưa? Như vậy sẽ bị cảm!” Anh nhẹ nhàng trách cứ, lập tức ôm lấy vai vợ đang run rẩy đi vào trong xe.
Cả người cô run rẩy nhất định là không liên quan đến trận mưa này.
“Làm sao vậy?”
Cô bối rối lắc đầu.
Hạng Tĩnh Thần rút khăn tay ra lau mặt bà xã, nước trên người. Vẻ mặt cô rất bình tĩnh.
“Man Tú nói em tan làm, sao không đợi anh họp xong rồi đưa em về nhà?”
Cô vẫn lắc đầu.
Hạng Tĩnh Thần nhíu mày lại, trực giác có chuyện gì không đúng, anh cầm bàn tay lạnh ngắt của bà xã lên: “Làm sao vậy?”
“Tôi…………”
Radio lại phát bài hát đó.
Sau khi anh xúc phạm anh giải thích tim đã chết lại bắt đầu rối loạn lên.
Tưởng là đã hiểu rõ khi anh gọi tên em để quay lại.
Từng nghĩ sau này anh là của cô ấy nhưng hiện tai anh vẫn còn có em.
“Có ý gì?” Hạng Tĩnh Thần nhìn mái tóc ướt nước của bà xã.
Cô nhìn vào mắt anh: “Cô ta cũng giống như anh đều có thể đánh đàn.”
Hóa ra em không thể quên được cô ấy từng tồn tại trong thế giới của chúng ta.
“Cô ta là sinh có năng khiếu của học viện âm nhạc Hoàng Gia Anh Quốc.”
“Anh có thể dạy em, nếu như em muốn học.”
Em vẫn không thể khôi phục lại hạnh phúc vẫn không thể đem bản đồ tình yêu trở lại.
Cô cười khổ: “Tư Hâm luôn nói tay chân tôi vụng về, suốt ngày chỉ làm rơi đồ, tôi học không được.”
“Anh có thể đánh cho em nghe, em chỉ cần làm người ngồi nghe, so với học những nốt nhạc này vui vẻ và hạnh phúc hơn rất nhiều.”
Trong đầu cô hiện lên một hình ảnh, hình như bọn họ đang đứng trong mưa, hai người cũng thân mật ngồi xuống, bốn cánh tay đều đan vào nhau cùng một chỗ. Bọn họ nhìn nhau, thâm tình khẩn khiết.
Ghen tị đã ăn mòn lòng cô.
If you come back to me.
Em có thể nhớ kỹ hay không anh đã từng cho em nhữ