Tác giả: Thả An
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341173
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1173 lượt.
yện qua đường, nhắm mắt lại, cố ngủ cho say.
Không mất quá lâu Hướng Phù Sinh đã yên giấc. Lâm Sóc đặt tài liệu trong tay xuống, lặng lẽ ngắm gương mặt yên bình của cô.
Ba năm trước, lần cuối hắn nhìn thấy cô cũng là khi cô đã ngủ yên thế này. Chỉ có điều, lúc ấy cô là kẻ vừa được cứu từ cõi chết trở về, làn da trắng tới độ gần như trong suốt, gầy yếu đến mức khiến người ta đau lòng. Vậy mà ai ngờ, một người bệnh nặng như thế lại dám tự rút dây truyền dịch, trốn khỏi bệnh viện.
Chẳng ai hiểu sâu sắc nguyên do hơn hắn: Cần một lòng căm thù lớn biết nhường nào mới có thể chạy trốn với một cơ thể hư nhược như vậy.
Lâm Sóc đứng dậy, đến bên cô, kéo chăn lên cao một chút, đặt bàn tay sơ sểnh lộ ra ngoài chăn vào trong. Bạn đang đọc truyện tại website:
"Sao em không ăn nhiều một chút." Lâm Sóc lẩm bẩm như trong cơn mê. Tôi đã cho em được tự do ba năm, vậy mà em... tại sao không tự chăm sóc mình hơn một chút?
…..O…..
Lâm Sóc không đánh thức Hướng Phù Sinh, nhưng khi máy bay hạ cánh, Hướng Phù Sinh tự động mở mắt. Đã rất nhiều năm cô không ngủ say được, áp suất khi hạ cánh có chút biến động, máy bay hơi lắc lư, chừng đó cũng đủ khiến cô choàng tỉnh.
Thấy tấm chắn nắng đã được hạ xuống, Hướng Phù Sinh bèn đưa tay kéo lên. Trời tối đen như mực, nhưng ánh sáng lóa mắt từ những ngọn đèn hai bên đường đủ để dẫn lối cho máy bay hạ cánh.
Cô đã trở về, trắng tay, y như lúc ra đi.
"Ba năm em đi khỏi, Hồng Kông đã thay đổi rất nhiều." Lâm Sóc ngồi phía đối diện, cũng đang nhìn ngoài cửa sổ. "Những nhà hàng chúng ta thường tới ăn ở gần tòa cao ốc Trung Hoàn, có tiệm đã đóng cửa, có tiệm đổi biển hiệu. Cho dù tiệm còn nhưng người đầu bếp ngày xưa cũng không còn ở đó nữa."
"Nuốt trôi Lợi Hằng, chẳng phải anh cũng chuyển nơi làm việc rồi sao?" Hướng Phù Sinh lạnh nhạt nói: "Không phải chính anh đã nói, trên đời chẳng có gì là mãi mãi đó thôi."
Lâm Sóc đại khái không ngờ cô lại lấy lời mình nói ra đáp trá chính mình, nhất thời nghẹn giọng. Càng ngày cô càng giống một con nhím, nói ra câu nào cũng ẩn chứa gai nhọn. Hai con nhím ôm lấy nhau tìm hơi ấm, phải chăng nhất định sẽ làm đau nhau? Lâm Sóc lắc đầu, im lặng.
Xuống máy bay, từ con đường dành cho khách VIP ra ngoài, Hướng Phù Sinh theo Lâm Sóc lên xe. Chiếc xe vẫn là xe đưa đón cô ngày xưa, đến tài xế cũng vẫn là người đó... Giờ cô mới biết, Lâm Sóc là một người "hoài cổ” đến vậy.
Bác tài xế nhìn thấy Hướng Phù Sinh, xúc động không nói nên lời, ông mở miệng đang định gọi cô chủ, nhưng chữ "cô" vừa ra đến miệng, bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của Lâm Sóc, liền ngượng nghịu đổi thành một tiếng "phu nhân".
Hướng Phù Sinh không còn phản ứng mạnh với cách xưng hô này như trước. Ngược lại, thấy người dưới vẫn còn tưởng nhớ đến danh phận "cô chủ" vốn đã ra tro của mình, thậm chí còn lấy làm cảm động.
Cô gật đầu, nở một nụ cười dịu dàng với bác tài.
Đêm đã khuya, chỉ những ngọn đèn neon vẫn còn thức. Trong xe, Hướng Phù Sinh nghiêng đầu nhìn ra ngoài, cảnh sắc vụt trôi về sau, xáo động trong tầm mắt.
Lộ trình trở về rất thuận lợi, nhưng tới biệt thự trên đỉnh núi cũng đã là nửa đêm. Ngôi biệt thự này vốn dĩ thuộc về nhà họ Hướng, ba năm trước đã đổi chủ, chuyển thành họ "Lâm".
Xuống xe, Lâm Sóc thản nhiên nắm tay Hướng Phù Sinh bước vào, chẳng thèm đưa mắt hỏi ý. Hắn nắm không quá chặt, nhưng không có nghĩa cô có thể rút tay dễ dàng. Bước vào lãnh địa của hắn, cô càng trở nên im lặng ngoan ngoãn hơn.
Đến cửa, thấy ánh đèn sáng choang, người làm xếp hàng chỉnh tề cung kính chào ông chủ, phu nhân. Hướng Phù Sinh liếc mắt một lượt, hầu như toàn là những gương mặt quen.
Có lẽ nhìn ra vẻ khó hiểu của cô, Lâm Sóc nói: "Tôi giữ nguyên những người làm ngày trước, sợ người mới không hiểu hết những thói quen sở thích của em."
Đã rất lâu mới gặp lại mà hắn vẫn tử tế chu đáo đến thế đáng lẽ cô phải cảm động mới đúng? Hướng Phù Sinh cay đắng tự mỉa trong lòng, mới đầu có lẽ chính vì sự dịu dàng tinh tế này mà mình đã bị đánh gục.
Dù gì, cho tới hôm nay cũng chưa từng có ai hiểu cô bằng Lâm Sóc. Tất cả mọi suy nghĩ, mong muốn của cô, hắn là người rõ nhất. Cũng vì lẽ đó, hắn làm cô đau đớn nhất, đau đến tận cùng.
"Thưa ngài, có điều ngài không biết. Mấy năm nay thói quen của tôi thay đổi rất nhiều, chỉ sợ phụ lòng tốt của ngài mất thôi." Hướng Phù Sinh lãnh đạm cất tiếng.
"Phù Sinh, đã về tới nhà rồi, em nên đổi cách xưng hô đi. Đừng bao giờ để tôi nghe thấy em nói hai tiếng \'thưa ngài\' nữa."
Hắn vừa nói vừa cười, nhưng ánh mắt lại mang một hàm ý khác. Giờ đây, hắn đã trở thành con người coi trọng tiểu tiết hơn hẳn xưa kia. Ngày trước, cho dù Hướng Phù Sinh chửi hắn là đồ tiểu nhân bỉ ổi, cũng chẳng thấy hắn bực bội đến vậy. Là kẻ chiến thắng, trước mặt Hướng Phù Sinh, hắn lúc nào cũng nắm phần trên cơ.
Lâm Sóc đưa Hướng Phù Sinh lên tầng. Mọi thứ bày trí vẫn y hệt như lúc cô ra đi.
Hơn ba năm trước, khi Lâm Sóc bước chân vào căn biệt thự, một cuộc cải tổ đã xảy ra, căn phòng vốn thuộc về ông bà Hướng trở