XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phát Rồ

Phát Rồ

Tác giả: Thả An

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341197

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1197 lượt.

hìn ra cô đang nghĩ gì.
"Quên rồi à?" Hướng Phù Sinh nhướn mắt.
"Trước khi em đi Mỹ vào năm thứ hai đại học, ở sân bay."
Phải, tại sân bay, ngày hai mươi tháng Tám, cô vĩnh viễn không thể quên.
Kể từ ngày đó, cô vì một thứ hạnh phúc ngắn ngủi và giả dối mà gieo vào cuộc đời mình thứ mầm mống tai họa làm nghiêng ngả cả kiếp người.
"Lâm Sóc, tôi dâng hiến cho anh tuổi thanh xuân đẹp đẽ nhất, vậy mà anh nhẫn tâm khiến tôi nhục nhã ê chề." Hướng Phù Sinh gằn từng chữ một: "Cho dù là bù đắp cũng đã muộn. Nếu lòng anh thực sự sám hối thì tôi nói cho anh biết, Lâm Sóc, tôi không giống anh, tôi sẽ không bắt anh trả nợ. Những gì anh nợ tôi, tôi bắt anh nợ cả đời!"
Mắt Lâm Sóc ánh lên một tia tàn độc, nhưng lát sau, hắn lại nở nụ cười hòa nhã. Hướng Phù Sinh cảm thấy hai cánh tay bị bẻ quặt ra sau đau nhói.
"Em tưởng nói thế tôi sẽ tha cho em à?" Hắn nói bằng một giọng dịu dàng: "Cho dù bên nhau để giày vò nhau, tôi cũng không để em đi."
Nói xong, hắn thả Hướng Phù Sinh ra. Đang xoa tay quay mình lại, vẫn chưa kịp hoàn hồn, cô đã bị hắn nắm lấy bờ vai cưỡng hôn. Lưỡi hắn luồn vào trong quấn lấy lưỡi cô, mơn trớn, trêu chọc. Nụ hôn này vừa cuồng bạo vừa nồng nàn, từng chút từng chút một làm dấy lên nhục cảm trong cô. Hướng Phù Sinh bị giữ chặt bị ép phải ngẩng lên, cô túm lấy chiếc áo trên người hắn, vành tai dần đỏ ửng.
Lúc cô sắp hụt hơi hắn mới chịu buông ra. Gục đầu vào trán cô, hắn nói, giọng đã không còn giữ được sự thản nhiên thường ngày: "Phù Sinh, tim gan anh đâu phải sắt đá."
"Đúng, dĩ nhiên không phải." Lời nói của Hướng Phù Sinh khiến cơ thể Lâm Sóc hơi khựng lại. Cô nói tiếp: "Tim gan anh là của loài rắn rết kìa."
Bị hắn siết chặt trong lòng, cô chỉ có thể đưa ngón tay lướt nhẹ những đốt sống sau lưng hắn. Rõ ràng cơ thể hắn đang cứng đờ. Không sai, hắn hiểu cô, cô cũng hiểu hắn.
"Lâm Sóc, giữ tôi lại anh chẳng được yên đâu. Suy nghĩ cho kỹ đi."
Từ phòng Hướng Phù Sinh bước ra, tâm trạng Lâm Sóc rối loạn. Hắn xuống lầu, đuổi việc hết đám người làm rồi đi thẳng tới quầy bar mở rượu. Hắn trước nay không thích có người lảng vảng quanh mình, chỉ vì Hướng Phù Sinh đã quen như vậy, hắn cũng chịu khó biến nó thành thói quen. Rượu mạnh từ cổ họng trút xuống, đốt cháy cả dạ dày.
Cô hỏi hắn có nhớ nụ hôn đầu tiên, hắn quên ư, làm sao hắn quên cho được? Từng sự việc liên quan đến cô hắn đều nhớ rõ, rõ đến mức như có người cấy vào não hắn một con chip, cho dù hắn có cố gắng quên đến mức nào, chỉ cần cô nói một câu, mọi kí ức của hắn lại như hiện ra ngay trước mắt.
Hôm đó là ngày hai mươi tháng Tám, cô tham gia chương trình trao đổi sinh viên của trường, chuẩn bị đi Mỹ một năm. Trưa ngày hai mươi mốt cô sẽ lên máy bay. Nhân đêm cuối cùng ở Hồng Kông, cô mời chúng bạn tới vui chơi một bữa, hắn cũng được mời, lúc đó quan hệ giữa hai người vẫn chưa rõ ràng, nhưng cũng đã vượt quá ngưỡng bạn bè.
Hắn còn nhớ, đêm đó cô mặc chiếc váy dạ hội màu boóc đô dài tới đầu gối, vai trần, mái tóc dài búi cao cầu kỳ, đôi giày cao gót rất cao, vậy mà cô bước đi vẫn nhẹ nhàng uyển chuyển.
Hắn và Hạ Thiệu Phong tới cùng một lúc, ánh mắt Hạ Thiệu Phong từ đầu tới cuối không rời Hướng Phù Sinh nửa bước. Thật ra, hắn cũng thế.
Đêm ấy rất nhiều người tới chúc rượu, cô uống không ít, có lẽ cũng ngà ngà say, chân bước không vững. Hắn tách khỏi Hạ Thiệu Phong, ngoảnh ra, thấy cô một mình lên sân thượng, liền đi theo.
Trên sân thượng không có người, chỉ có gió mát. Cô bước tới tựa vào lan can. Dường như hơi mệt, cô cỏi bỏ đôi giày cao gót, chân trần bước đi trên mặt đá cẩm thạch, ngắm nhìn cảnh sắc xung quanh.
Cô không hay, mình chính là cảnh đẹp trong mắt hắn, như họa lại như thơ. Chỉ đáng tiếc, hắn chẳng phải một người am tường lời thơ điệu nhạc, hắn chỉ là một thương nhân.
"Mệt à?" Hắn cuối cùng cũng lên tiếng.
Cô giật mình, đứng thẳng người, quay lại thấy là hắn, liền nở một nụ cười thật thoải mái, tiếp tục ngắm cảnh đêm. "Ở trong kia hơi chán. Anh theo em ra đây đó à?"
Hắn bước đến bên cô, dựa vào lan can, chỉ cười không nói.
"Dù sao đây cùng là lần đầu tiên em một mình đi xa như vậy." Hồi lâu, cô nhỏ giọng thủ thỉ.
"Cô tiểu thư ơi." Hắn khẽ cười, nói một cách chân thành. "Em nên học cách sống độc lập đi thôi, chẳng ai có thể mãi cạnh bên giúp em được."
Cô quay đầu nhìn hắn, đôi mắt long lanh chớp chớp: "Lâm Sóc, em biết rồi nhé, anh hay tiêu cực lắm đấy."
"Chỉ là hơi thực tế một chút thôi." Hắn nói xong, liếc cô một cái: "Nhưng nếu em chịu xin xỏ, anh sẽ thường xuyên bay sang Mỹ chăm sóc em. Bên đó anh khá thông thạo mọi thứ."
"Xì, xin á? Anh đừng có tưởng bở." Hướng Phù Sinh đẩy Lâm Sóc ra.
Hắn giả bộ bị đẩy lui một bước, khi ngẩng lên liền thu lại nụ cuời: "Nói thật đấy, nếu em gặp chuyện, anh nhất định bay tới bên em sớm nhất có thể."
"Ha, bạn bè tốt nhỉ?" Hướng Phù Sinh dường như cảm thấy điều gì đó, muốn làm lơ đi, liền vừa cười vừa nói.
Hắn không chịu bỏ qua: "Em biết ý anh không phải vậy mà."
Cô dừng lại giây lát, ngoảnh đầu, nhẹ vén vài