Tác giả: Thả An
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341196
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1196 lượt.
lọn tóc lòa xòa: "Ai biết ý anh là gì?"
"Hướng Phù Sinh. Em biết rõ, ý anh là... anh thích em." Hắn nắm lấy tay cô, kéo cô quay lại. Tay hắn đỡ nhẹ cằm cô, khiến khuôn miệng cô khẽ hé mở. Eo cô mảnh dẻ, hắn chỉ dùng một tay đã ôm gọn. Lớp son trên môi thiếu nữ có mùi hương hoa quả, khiến người ta chỉ muốn mê đắm.
Cô bỗng trở nên luống cuống, cứng đơ như khúc gỗ trong lòng hắn. Cô mở lớn đôi mắt không biết phải làm sao.
Đầu mày cuối mắt hắn tràn ngập ý cười, hắn nhẹ nhàng mơn trớn bờ môi cô, không mau không chậm, dẫn dắt cô hé miệng đón mình. Cô dần dần nhắm mắt lại, hai gò má ửng hồng, gương mặt càng trở nên xinh đẹp, hắn cũng như đắm chìm trong cơn say.
Nhiều năm sau, Hướng Phù Sinh đã biết đó chính là giây phút mình sa ngã, nhưng tuyệt nhiên không biết Lâm Sóc cũng từ khoảnh khắc ấy rơi xuống vực sâu. Hai trái tim cùng rung động, đáng ra phải dẫn đến một mối tình lãng mạn vậy mà hai người họ lại lún sâu vào hai tai họa khác nhau.
Thêm một ly rượu bỏng rát nữa. Ánh mắt Lâm Sóc càng xa xăm.
Ba năm trước khi cô đâm hắn bị thương, liệu có từng nghĩ, hắn cũng biết đau?
Hai người nói thêm vài câu ngớ ngẩn rồi chia tay, Hướng Phù Sinh thậm chí còn chẳng nhớ lúc Lâm Sóc đi vẻ mặt ra thế nào, chỉ cố giữ cho mình được bình tĩnh thôi gần như cũng đã khiến tâm sức cô cạn kiệt rồi.
Về phòng, cô không còn tâm trạng để đọc sách, liền đi thắng vào nhà tắm, cứ mặc nguyên quần áo mà mở vòi hoa sen, làn nước phun ra, thấm ướt cơ thể. Hơi lạnh từ da thịt thấm sâu vào tận xương tủy, dập tắt những cảm xúc rối bời. Cô muốn gột sạch mùi của hắn trên cơ thể mình.
Hồi lâu, Hướng Phù Sinh mới khoác vội áo choàng tắm đi ra. Cô chẳng bận tâm mái tóc còn ướt sũng, nhảy ngay lên giường, vùi mình vào trong chăn. Cô dần cuộn tròn người như một con tôm, thu mình lại hết mức có thể.
Hai mí mắt càng lúc càng nặng, Hướng Phù Sinh vô thức chìm vào giấc mộng.
Trong giấc mơ, cô bước đi giữa vườn trường Havard, gió mang theo những bông tuyết, rơi đầy trên người. Hai tay co ro ôm lấy bờ vai, cô bước về phía trước, trên đường đụng phải vô số những sinh viên đến từ nhiều nước khác nhau.
Hướng Phù Sinh mơ hồ mở mắt, trong phòng tối đen như mực. Bên ngoài không biết mưa tự khi nào, những hạt mưa đập vào cửa kính tạo ra âm thanh rối bời. Cô lần mò mở đèn ngủ, mệt mỏi ngồi dậy. Mái tóc gần như đã khô hẳn, nhưng cổ họng đau đến quặn thắt.
Liếc nhìn đồng hồ, đã hai giờ đêm. Cô ngẩn ngơ nhìn lên trần nhà, dường như vẫn chìm trong câu chuyện của quá khứ.
Chuyện gì xảy ra tiếp theo nhỉ? Cô chậm chạp nhớ lại.
Hai người cùng nhau bước vào thư viện. Nơi họ ngồi có chiếc bàn gỗ dài và một cây đèn treo màu xanh cánh trả. Hướng Phù Sinh bê một chồng sách đật lên bàn, Lâm Sóc ngồi bên xem báo cáo của cô.
Hắn xem một cách chăm chú, ánh đèn soi sáng gương mặt, một gương mặt nghiêng tuyệt đẹp. Hình như có một câu nói thế này: Lúc đàn ông nghiêm túc làm việc là lúc họ cuốn hút nhất. Tay trái hắn đeo một chiếc đồng hồ đeo tay, chốc chốc lại cử động, trán hơi cau lại. Cô ngắm hắn đến ngẩn cả người.
"Nhìn cái gì mà nhìn, ngồi xuống đi. Báo cáo của em có vấn đề lớn đây." Hắn nhìn màn hình vi tính, chậm rãi lên tiếng.
Cò đỏ mặt chu môi đáp: “Ai thèm nhìn." Nhưng vẫn ngồi xuống cạnh hắn hòi: "Báo cáo của em thế nào?"
"Cách phân tích vấn đề và đưa phương án giải quyết của em rất khá, nhung câu trúc toàn bộ báo cáo chưa tốt, sắp xếp trật tự hơi rối nên mới mất nhiều thời gian như vậy." Lâm Sóc mở đoạn cuối báo cáo, quay sang nhìn cô: "Tốt nhất em nên làm lại phần dàn ý.”
"Thế thì khác gì làm lại từ đầu?" Cô lầu bầu, nghe cứ như đang rên lên.
"Cứ để nguyên thế này viết tiếp, tới lúc bị giáo sư trả lại, vẫn phải viết lại từ đầu thôi." Lâm Sóc lãnh đạm nói: "Có mất mới có được. Phải biết cách từ bỏ đúng lúc."
Cô nằm bò ra bàn, mặt nhăn nhó. Lâm Sóc nhìn bộ dạng cô như thế bèn xoa đầu vỗ về: "Anh biết ông giáo sư này rất khó chiều, thời gian đầu em sẽ vất vả lắm, nhưng Hướng Phù Sinh đâu có dễ dàng bị đánh gục như thế phải không?" Hắn gật gật đầu với cô, cười nhẹ: "Anh sẽ giúp em."
Nhiều tiếng sau đó, hai người vùi đầu trong thư viện. Hắn hướng dẫn cô cách tư duy tiếp cận đề bài, lược bỏ bớt những tư liệu không cần thiết, quả nhiên cô làm nhanh hơn rất nhiều.
Cho đến tám giờ tối, cô đã hoàn thành một nửa. Vươn vai một cái, cô quay sang nói: "Nghĩ xem có tức không, em trốn trong thư viện ròng rã ba ngày cũng không làm được nhiều bằng riêng ngày hôm nay."
Lâm Sóc chống cằm nói: "Cho nên mới nói đâu phải ai cũng như ai."
Cô liếc xéo một cái, hắn chỉ cười, đóng cuốn tập ghi chép lại: "Phần còn lại để ngày mai làm nốt đi. Đến giờ em mời anh đi ăn rồi đây.”
Thu dọn đồ đạc xong, cô đứng dậy, hai người cùng ra khỏi thư viện. Hắn tiện thể nắm lấy tay cô. Bàn tay hắn khô ráo ấm áp bao chặt lấy tay cô, rồi mười đầu ngón tay đan vào nhau...
Vườn trường về khuya, tuyết đã ngừng rơi nhưng hãy còn đọng đầy dưới mặt đất, bước lên trên thấy mềm mạ