Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phát Rồ

Phát Rồ

Tác giả: Thả An

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341217

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1217 lượt.

rái tim hắn. Cô từ từ nhắm mắt, đặt tay lên eo hắn, cố xua tan những luồng suy nghĩ phức tạp. Cô thiếp đi.
Ngày hôm sau, khi Lâm Sóc tỉnh dậy, Hướng Phù Sinh vẫn cuộn tròn trong lòng hắn say ngủ. Nhìn khuôn mặt bình yên, dáng hình gầy nhỏ cong lưng nép bên mình, hắn không nhịn được cúi đầu hôn lên trán cô một cái.
Nhìn lên nữa, hắn liền phì cười, dù thường ngày Hướng Phù Sinh là một cô gái rất chỉn chu lịch sự, nhưng tướng ngủ thì thật gay go. Tấm chăn vốn đắp ngay ngắn trên cơ thể hai người đã bị cô đá ra lật ngang lộn ngửa. Hắn chỉ khẽ động đậy đã bị chân cô đưa lên quặp chặt cứng.
Bất giác, hắn nhớ lại những ngày tháng ngọt ngào trước kia.
Ngày lễ tình nhân tại Mỹ năm đó, hắn phải về Hồng Kông xử lý một số công việc, lúc trở lại thấy cô đã ngồi trên sô pha trong nhà từ lúc nào, tấm chăn lông dày quấn quanh người thành một bịch bông lớn, dưới chân còn đặt một thùng rác nhỏ, bên trong chật cứng giấy.
Hắn rót trà, mang thuốc lên cho cô uống, không nhịn được trách cô sao không biết giữ gìn sức khỏe chút nào. Cô không biết điều lại còn chê hắn phiền hà.
Lúc ấy thật tức cười, bây giờ nghĩ lại, cũng có thể coi đó như một niềm hạnh phúc.
Hắn khẽ vén mấy lọn tóc rối lơ thơ trên trán cô, nhỏ tiếng thì thầm: "Em chẳng tiến bộ chút nào."
Ba năm ở một mình, không ai giúp cô đắp lại tấm chăn, chắc là bị cảm nhiều lắm.
"Anh mới là người không có tiến bộ." Hướng Phù Sinh đột ngột mở mắt ra, nhìn hắn, ánh mắt lúng liếng.
Lâm Sóc hơi sững lại, ngây người hỏi: "Em... em vừa nói gì?"
Hướng Phù Sinh ngáp dài một cái đáp: "Em đói rồi."
Lâm Sóc kéo cô lại gần, ngắm nghía thật kỹ, rồi thong thả hỏi: "Hướng Phù Sinh, em lại muốn thế nào?"
Hướng Phù Sinh thu lại vẻ ngái ngủ, ngón tay gõ nhẹ lên môi hắn, cười nhạt: "Đã là mơ, sao không mơ lâu một chút?"
…..O…..
Mặc một chiếc áo ngủ rộng rãi, Hướng Phù Sinh bắt chéo chân nằm trên sô pha, buồn chán nghịch điện thoại của Lâm Sóc. Trong điện thoại không có trò chơi, cũng không có sách điện tử, chỉ có hơn nghìn số điện thoại, hộp tin nhắn gần đầy ắp và dãy dài nhật ký cuộc gọi.
Trong không khí dậy lên mùi thịt hun khói cùng tiếng lốp bốp của trứng ốp, Hướng Phù Sinh càng đói sôi lên.
"Lại ăn sáng nào." Tiếng Lâm Sóc vọng ra. Hướng Phù Sinh để điện thoại hắn lại trên bàn, nhanh nhẹn đứng dậy.
Trên bàn đã bày xong thức ăn, thịt hun khói, trứng rán, thêm bánh mỳ Pháp cắt lát, một ly sữa tươi, bữa sáng kiểu thường thấy.
"Vẫn thế không đổi kiểu đi chút nào." Hướng Phù Sinh nhướn mày nhưng vẫn cứ ngồi xuống.
"Hai năm nay chẳng có ai đáng để tôi phải mất công như thế." Lâm Sóc hời hợt lên tiếng, kéo ghế ngồi xuống đối diện với Hướng Phù Sinh.
Hướng Phù Sinh đang nhai bỗng dừng lại, nuốt miếng thức ăn xuống, ngước lên nhìn về phía đối diện.
Đôi tay cầm dao nĩa thoăn thoắt cắt thức ăn, ánh mắt hắn chỉ dán vào chiếc đĩa, hàng lông mi dày và dài, từ chỗ cô nhìn sang vừa đẹp tạo thành một đường cong hoàn hảo. Hắn làm bất cứ việc gì cũng vô cùng xuất thần, đến ngay cả việc ăn cũng vậy, yên lặng, không nhiều lời.
Đây là một điểm cô thích ở hắn, không dễ dàng để lộ sự sắc sảo của mình, cũng luôn biết cách che giấu cảm xúc. Cô cũng nể phục cả thủ đoạn lẫn sự độc ác nơi hắn. Chỉ không ngờ, hắn lại dùng những thủ đoạn ấy với mình.
Cô ngắm hắn tới ngẩn người khiến kẻ đối diện không nhịn được, buông dao nĩa xuống nhìn lại.
"Vừa nãy có ai kêu đói mãi, khiến tôi phải nhảy từ trên giường xuống lao vào bếp? Sao, bây giờ hết đói rồi ư?"
Đôi mắt hắn chăm chú như muốn nhìn thấu cô. Cũng đúng, giữa hai người họ đã rất lâu không thể bình yên bên nhau, giờ đây đối với người kia có chút cảnh giác cũng không có gì là lạ.
Hướng Phù Sinh chống cằm hỏi: "Lâm Sóc, anh đang sợ à?"
"Sợ?"
"Đúng, anh có sợ tôi hủy đi sự nghiệp anh mất bao công sức gây dựng không?"
Lúc nói, cô khẽ nhắm mắt, trông như một con mèo lười, khác xa cô gái thường ngày tuy thỉnh thoảng nổi khùng nhưng bên trong hoạt bát lanh lợi.
Lâm Sóc nhếch môi: "Tôi vẫn nói câu đó, nếu em có giỏi thì cứ làm thử xem."
"Vẫn cứ tự kiêu như thế." Hướng Phù Sinh bĩu môi, cúi đầu ăn tiếp.
Lâm Sóc cười nhẹ, không nói thêm gì nữa.
Ăn xong bữa sáng muộn, ánh nắng bên ngoài đã trở nên gay gắt. Hướng Phù Sinh cùng Lâm Sóc dọn dẹp bát đĩa. Hai người có những kí ức không tốt lắm về nhà bếp. Cô nhớ có một lần ở bên hắn trong nhà bếp, cô đập vỡ sạch những thứ có thể nhìn thấy, còn bị mảnh vụn đâm rướm máu.
Nhưng có lẽ những kí ức đau thương giữa hai người quá nhiều, giờ đây căn phòng bếp cũng không phải nơi quá cần tránh né. Ngược lại, cô còn rất thích bầu không khí yên tĩnh này.
\'"Hôm nay không tới công ty à?" Hướng Phù Sinh tắt máy rửa bát, hỏi.
"Không đi nữa." Hắn lắc đầu: "Mấy khi được mơ một giấc mơ đẹp, không thể lãng phí vì công việc được."
Hướng Phù Sinh không nhịn được phì cười, hàng lông mày giãn ra: "Nếu anh thật sự có thể bỏ qua công việc, chúng ta cũng không đến mức tới bước đường này."
Im lặng giây lát, Lâm Sóc nắm lấy bàn tay đang để thõng bên hôn


Lamborghini Huracán LP 610-4 t