Tác giả: Thả An
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341192
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1192 lượt.
quãng đường dài đến thế, gian khổ đến thế, cô vẫn cắn răng mà băng qua. Cô loạng choạng lao đi, thoát khỏi bệnh viện.
Nếu không phải vì nỗi uất ức, nỗi thù hận không dễ gì nhạt phai, cô sẽ không thể có được sức mạnh to lớn đến nỗi vượt qua sự đau đớn thể xác, vượt qua tất cả mọi điều ngáng trở bản thân như thế.
Trốn khỏi bệnh viện, cô vẫn không dừng lại. Cô biết chỉ thế không đủ, liền tới Đại lục, ngồi tàu hỏa, chuyển sang xe bus, cuối cùng phiêu bạt tới thành phố nhỏ bé chẳng mấy tên tuổi kia.
Trên đường vất vả, vừa đặt chân xuống đất, cô liền đổ bệnh. Cũng nhờ trận ốm đó mà cô phát hiện, mình đã mang thai.
Hấp thu một lượng lớn thuốc vào cơ thể, tình trạng sức khỏe ở mức báo động, không được hưởng bất cứ trợ cấp hay bảo hiểm nào, mối thù cha mẹ giày vò tâm can. Tất cả, tất cả đã quyết định vận mệnh của đứa trẻ ấy.
Nếu nó ra đời, vừa không thể có một thân thể khỏe mạnh, vừa không thể có một gia đình hạnh phúc.
Nhưng Hướng Phù Sinh lúc ấy không lập tức quyết định bỏ cái thai. Cô đã quá mệt mỏi, cả thể xác lẫn tinh thần, biết rõ bản thân không thể gánh vác thêm một đứa trẻ, biết rằng con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy bất trắc, nhưng cô vẫn do dự không thôi.
Không phải vì trong lòng cô còn sót lại chút ít hi vọng nào về Lâm Sóc, hoặc bởi bất cứ tình cảm gì giữa hai người, mà là vì trong mắt cô, sinh mệnh nào cũng nên được quyền lựa chọn. Mặc dù cho tới nay, cô cũng chưa từng có nhiều tiếng nói trong việc lựa chọn cuộc sống mà mình mong muốn, nhưng cô không muốn tùy tiện tước đi một sinh mạng, tước đi cả cái quyền mở mắt ngắm nhìn thế giới của đứa bé...
Vậy mà trong lúc cô còn chưa kịp đưa ra quyết định cuối cùng, đứa trẻ đã mất đi, bởi cơ thể cô quá yếu, không cưu mang nổi nó.
Giống như định mệnh đã quyết tâm xóa sổ sợi dây cuối cùng gắn kết cô với cuộc sống này. Đến diễm phúc mang thai đứa trẻ vắn số ấy, cô cũng không được quyền lựa chọn.
Kể từ lần đó, cô mang bệnh, cả thể xác lẫn tâm hồn.
…..O…..
Từ nơi hỗn mang của vùng kí ức cố gắng thoát ra, Hướng Phù Sinh thấy mệt mỏi rã rời.
Hắn có bao giờ biết, cô đã vượt qua ba năm như thế nào? Hắn chỉ biết trách móc, chỉ biết phẫn nộ.
Lâm Sóc ơi là Lâm Sóc, cho dù anh có khoác lên người bộ cánh ra sao, thì trong mắt tôi, sự tàn nhẫn vô tình của anh chẳng hề thay đổi.
Giờ đây, đã tới lúc cô trở thành người làm hắn nếm trải nỗi đau đớn, đắng cay.
…..O…..
Lâm Sóc đứng một mình tựa vào lan can ngoài ban công, môi ngậm một điếu thuốc.
Gió bên ngoài rất lớn, ban đầu cảm giác lành lạnh, nhưng đứng một lúc lâu, tựa hồ mất hết đi cảm giác.
Chiếc gạt tàn bằng pha lê đặt cạnh tay, bên trong đầy những mẩu đầu lọc. Từng cơn gió cuốn phăng đám tàn thuốc ra không trung, rồi sau đó rơi rụng khắp nơi.
Trước đây hắn không hút thuốc, chỉ thi thoảng ngậm một điếu xì gà cho vui miệng, về sau, vì cô ghét mùi thuốc lá, cũng không thích hắn hút xì gà, nên hắn bỏ hẳn.
Có điều, từ khi cô ra đi, không biết từ lúc nào hắn đã hút trở lại, dần dần thành nghiện.
Có lẽ muộn phiền quá nhiều, khoảng cô liêu quá rộng, đến nỗi hắn chỉ đành mượn khói thuốc để khỏa lấp.
Nhớ cô, hắn sẽ châm một điếu.
Một điếu tàn rồi lại sẽ châm điếu khác, điếu khác nữa... có khi cứ thế mà qua cả đêm dài.
Hắn luôn tự hào mình khống chế được bản thân, nhưng trong chuyện này, không hiểu sao hắn cứ phá vỡ giới hạn hết lần này tới lần khác.
Giống như ban nãy, hắn không khống chế nổi cảm xúc, vứt bỏ mọi lí trí, ào lên người cô trút giận.
Hắn luôn hiểu, trong chuyện này, người chịu tổn thương nặng nề nhất, chính là cô.
Người chết coi như hết, người sống tại sao phải tự giày vò đến vậy...?
Hắn từng trông thấy mẹ mình đau khổ nên hiểu rõ nỗi đau của Hướng Phù Sinh.
Hắn rất hiểu cô. Cô cứ luôn tưởng rằng cuộc đời này vốn chẳng còn gì để lưu luyến, ngoại trừ nỗi uất hận và đắng cay về sự tồn tại của hắn.
Nhưng cô không hiểu hắn. Trên đời này, ngoại trừ cô, hắn đã sớm chẳng luyến tiếc điều gì.
Cho nên, chỉ cần cô muốn, hắn sẽ làm được.
Hắn nhắm mắt lại, đưa tay dập điếu thuốc vào gạt tàn, quay người đi vào.
Trong phòng, Hướng Phù Sinh vẫn cuộn tròn trong chăn, sắc mặt đã hồng hào lên nhiều. Lâm Sóc ném chiếc áo khoác vừa lấy từ phòng để quần áo lên giường, bước tới định dìu cô ngồi dậy. Hướng Phù Sinh hất tay hắn ra, hỏi vặn: "Anh muốn làm gì?"
"Tới bệnh viện."
"Không đi."
Hướng Phù Sinh kiên quyết từ chối. Trong tiềm thức cô đã hình thành một nỗi sợ hãi bản năng với "bệnh viện". Chỉ cần bước chân vào nơi đó, cô sẽ không kìm được nhớ lại quá khứ kinh hoàng, nhớ lại máu đã chảy, những bình thuốc truyền mãi không hết, những tiếng nói vô cảm của đám y bác sỹ.
Lâm Sóc phải rất khó khăn mới kiềm chế được cơn giận ban nãy, vậy mà giờ đây lửa giận lại nhen nhóm bùng lên. Hắn kéo cô ngồi dậy, gằn giọng: "Đi làm kiểm tra sức khỏe toàn diện. Cứ dùng thuốc giảm đau như vậy không phải cách lâu dài đâu."
Hắn nhớ lần đầu tiên đưa cô tới căn hộ này, lúc đ