XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343193

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3193 lượt.

hông thoải mái, hình tượng của Tuệ Minh mặc áo cà sa óng ánh đã mấy lần hiện ra trước mắt, suýt nữa xe máy lao xuống rãnh nước cạnh đường. Đến ngoài cửa Bắc, trước mặt là đường sắt vắt ngang, Trang Chi Điệp đột nhiên hỏi:
- Đây là Đạo Bắc phải không nhỉ?
Mạnh Vân Phòng trả lời:
- Vâng, đây là Đạo Bắc đấy.
Trang Chi Điệp hỏi:
- Đường Thượng Kiệm ở đâu nhỉ?
Mạnh Vân Phòng đáp:
- Đi vào cửa Bắc rẽ về phía đông một đoạn là đến.
Trang Chi Điệp bảo:
- Tuyệt quá, tôi dẫn anh đi gặp một người đàn bà.
Mạnh Vân Phòng nói:
- Anh còn gửi ở đấy một người đàn bà ư?
Trang Chi Điệp mắng:
- Câm ngay cái mồm thối của anh lại đi!
Thế là Trang Chi Điệp nói đến chuyện của Chung Duy Hiền, lại nói đến địa chỉ của A Lan ghi cho, đi qua đây tại sao không tạt vào hỏi xem A Lan đã gửi thư giúp chưa? Hỏi thăm tình hình ở Túc Châu như thế nào? Nói tới mức Mạnh Vân Phòng cứ khen Trang Chi Điệp tốt bụng rối rít. Hai người đi đến Đường Thượng Kiệm lại chính là khu vực cư trú của người tỉnh Hà Nam. Vừa bước vào ngõ Phổ Tế là giống như đi trong hành lang của một toà nhà lớn, hai bên gần như đều là mặt tiền một gian hai gian hoặc cao hoặc thấp. Bếp than nấu cơm, chum vại đựng nước sạch, sọt đựng rác, nhất loạt để dưới sàn cửa sổ và cửa ra vào. Người qua lại không thể không nhìn trước ngó sau, bước cẩn thận để khỏi va vào cái này cái kia, ba người không thể sóng vai dăt tay đi hàng ngang được. Có ai ở phía trước đi đến cũng phải nghiêng người tránh sát vào tường, hơi thở của đối phương toả ra, ngửi thấy cả mùi thuốc lá hay mùi tỏi. Trang Chi Điệp và Mạnh Vân Phòng đỗ xe máy trước đầu ngõ, đang buồn không có nơi để, lại sợ mất, thì mấy bà già đang chơi bài ở đầu ngõ lên tiếng bảo:
- Cứ để đấy không sao đâu, trộm cắp nào trong thành Tây Kinh dám đến đây chứ!
Mạnh Vân Phòng hỏi:
- Vậy thì lạ đấy. Lẽ nào Cục trưởng cục công an ở ngõ này?
Bà già đáp:
- Đừng có nói Cục trưởng ở đây, ngay đến trưởng phòng cũng không ở ngõ này. Ngõ chật hẹp thế này, cửa ra vào đối diện với cửa ra vào, cửa sổ đối diện với cửa sổ, kể cắp trốn ở đâu chứ? Đầu ngõ chúng tôi ngồi đây đánh bài, cuối ngõ cũng kê bàn chơi mạt chược, kẻ cắp vào lối này, sao ra được lối kia!
Trang Chi Điệp nói:
- Một ngõ một gia đình, hay lắm, xin hỏi bà có biết chị gái A Lan ở gian nào không ạ, người An Huy ấy mà.
Bà già hỏi:
- Người An Huy à? Ở đây làm gì có người An Huy nhỉ?
Một bà già khác nói:
- Vợ Mục Gia Nhân chẳng phải người An Huy là gì?
Bà già này hỏi:
- Sao anh không nói là vợ của người Hà Nam hả? Vợ của Mục Gia Nhân thì sao lại không biết. Chị ấy có một cô em gái đến đây ở khá lâu rồi. Đó là hai bông hoa của ngõ này. Các anh ở đâu vậy? Là họ hàng hay bạn học?
Mạnh Vân Phòng đáp:
- Dạ, cũng làm việc với nhau.
Bà già đáp:
- Nhà số hai mươi bảy, nhớ nhé, nhà số hai mươi bảy, nhà số hai mươi bảy sát cửa. nhà số hai mươi chín, đừng có vào nhà số hai mươi chín đấy. Giờ này vợ chồng mới cưới nhà số hai mươi chín đang ngủ, chớ đẩy cửa vào mà ê mặt đấy.
Hai người cùng cười, bước đi rồi vẫn còn nghe thấy bà già đang nói:
- Cái nhà họ Mục kể cũng lạ, đời nọ nối đời kia, thằng chồng đứa nào cũng cục mịch xấu như ma, mà con vợ thì đứa nào cũng xinh đẹp như tiên sa.
Hai người lần tìm theo số nhà, nóng bức như đi vào bếp lò. Một người đàn bà cởi trần, trạc hơn năm mươi tuổi, mái tóc rối bung, búi tó lên đỉnh đầu, trán lấm tấm rôm, song lại rắc đầy phấn trắng, hai cái vú lép kẹp như quả mướp treo lủng lẳng trước ngực, đứng trước một cửa sổ kéo kín rèm gọi vào:
- A Quí ơi, A Quí ơi, A Quí ơi, mi chết rồi hả?
Trong nhà lâu lắm không có tiếng trả lời, sau cùng có tiếng đàn bà nói vọng ra:
- A…A…A…Quí không ở…ở…ở…ự…ự…ự…!
Trang Chi Điệp lúc đầu không hiểu tại sao giọng nói lại đứt quãng như vậy, sau đó nghe người đàn bà cởi trần kia chửi:
- Bảo cho mà biết, trời oi bức nóng hầm hập, mà kéo kính rèm cửa sổ như thế, các người không sợ bụng mọc rôm ư? Các người đang bận ta đi đây, lát nữa xong việc bảo A Quí cho vay âu tương ta kho cá nhé?
Trang Chi Điệp cũng biết rõ ẩn ý trong giọng nói đó, tủm tỉm cười. Đi mãi đến giữa ngõ, thấy một người đàn ông ngồi xổm ở cửa nhà số hai mươi bảy giặt quần áo, Trang Chi Điệp hỏi:
- Đây là nhà số hai mươi bảy hả anh?
Người đàn ông trả lời:
- Vâng, nhà số hai mươi bảy.
Trang Chi Điệp lại hỏi:
- Có phải A Lan ở đây không anh?
Người đàn ông ngẩng đầu, còn đang nhìn hai người, thì ở trong nhà có tiếng hỏi vọng ra:
- Ai vậy? A Lan đang ở trong này.
Người đàn ông dịch chậu quần áo ra để hai người đi vào. Vừa bước vào đã nhìn thấy một người đàn bà mặc quần áo ngủ đang ngồi trên giường đôi, ôm đầu gối cắt móng chân, bàn chân nhỏ xinh xắn, mười móng chân nhuộm màu đỏ. Chị ta ngẩng đầu lên, song không phải A Lan. Mạnh Vân Phòng đưa danh thiếp ra và giới thiệu:
- Đây là nhà văn Trang Chi Điệp, ấy ấy quen A Lan.
Người đàn bà tụt ngay xuống giường, đưa mắt chăm chăm nhìn Trang Chi Điệp rồi bảo:
- Chao ơi, hôm nay là ngày gì, mà nhân