Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343215

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3215 lượt.

ú có cách sống của chú, cháu có cách sống của cháu. Có lẽ chú giống bố cháu, nói ra thì có danh tiếng, trời rung đất chuyển, nhưng cả chú và bố cháu lại sống không tự do bằng cháu. Có một điểm chú ạ, chú tin rằng, cháu không trở thành sâu bọ của xã hội đâu, cháu không đi ăn cắp trên đường phố, cháu không đi cướp giật thật mà, cháu không gây cản trở bất cứ ai. Cháu là con trai của bố cháu, bố cháu có buồn phiền cháu đến đâu đi chăng nữa thì cháu rút cuộc là con trai của bố cháu. Tranh chữ của bố cháu đủ để cháu hút cả đời này.
Triệu Kinh Ngũ liền bảo:
- Điều ấy đương nhiên rồi. Tiểu Ất có phúc là phúc ở chỗ này. Tiểu Ất này, tôi biết trong tay cậu có tác phẩm tranh chữ của bố cậu, cũng nghe nói ở Hán Trung còn có người đã cho cậu hẳn một cuốn thư pháp của Mao Trạch Đông, có đúng không?
Tiểu Ất đáp:
- Anh Ngũ giỏi đấy, em có chuyện gì anh cũng biết, anh có nói với bố em không đấy?
Triệu Kinh Ngũ đáp:
- Mình là anh em, có bao giờ anh bán đứng cậu đâu. Tiểu Liễu Điệp và Vương Bệu cung cấp thuốc phiện cho cậu, từ lâu người ta đã không muốn cung cấp thuốc cho cậu nữa, sợ bố cậu biết sẽ kiện họ, có phải anh đã khuyên họ không nào?
Tiểu Ất nói:
- Anh Ngũ là bạn bền vững như thép. Tranh chữ của Mao Trạch Đông viết đẹp đấy chứ, vừa nhìn vào một cái đã thấy ngay cái khí của đế vương, món ấy đang ở trong tay em.
Triệu Kinh Ngũ nói:
- Vậy thì nói rõ hơn nhé, anh và chú cậu hôm nay đến đây là để xem xem quyển tranh chữ ấy đấy. Chú Điệp của cậu là nhà văn, chữ gì cũng không thiếu, chỉ có điều muốn viết một bài trong lĩnh vực thư pháp thơ và từ về Mao Trạch Đông, liền muốn có một hiện vật. Chú Điệp của cậu nói với anh, anh bảo chuyện này dễ thôi, ở chỗ Tiểu Ất có một bức, Tiểu Ất là người nghĩa khí, cậu ấy giữ làm gì, sẽ tặng anh thôi.
Trang Chi Điệp bảo:
- Chú đâu có xin không? Tiểu Ất đến nhà chú, xem cái gì vừa mắt thì cháu cứ lấy một thứ.
Triệu Kinh Ngũ lại nói:
- Chữ của Mao Trạch Đông đương nhiên không phải chữ của chủ tịch tỉnh, song nói đi thì cũng phải nói lại, đó cũng không phải là văn vật, cho dù coi là văn vật cách mạng, thì cậu có bán không? Nhà nước một khi đã phát hiện thì phải nộp lên trên, một xu cũng không trả.
Tiểu Ất chỉ cười hì hì, Triệu Kinh Ngũ hỏi:
- Cười gì vậy hả Tiểu Ất?
Tiểu Ất đáp:
- Chú Điệp và anh Ngũ không phải người ngoài, cháu cũng nói thật, chú và anh cần tranh gì của bố cháu, cháu đều có thể cho chú và anh. Còn cuốn tranh chữ này thì không thể cho. Đã có người đến hỏi mua, trả giá năm ngàn đồng, song cháu không bán. Cháu cũng yêu Mao chủ tịch, Mao chủ tịch đã chết, nhưng người vẫn là thần, những thứ của thần trong nhà sẽ tránh được ma tà.
Triệu Kinh Ngũ liền nhìn Trang Chi Điệp. Trang Chi Điệp lắc đầu, Triệu Kinh Ngũ nói:
- Thôi được, cậu đã nói vậy chúng tôi cũng không làm cậu khó xử nữa. Song cậu cũng không để chú Điệp của cậu ra về tay không chứ? Ở đây có tranh chữ của bố cậu, tiện thể lấy mấy bức nhé?
Tiểu Ất mở tủ ôm ra một bó, rút lấy ba bức có cán treo và nói:
- Cháu nhờ vào những thứ này để hút thuốc. Chú không biết đâu, bố cháu chẹt ghê lắm, mất bao nhiêu công sức cháu mới thó được ngần này đấy.
Triệu Kinh Ngũ lấy giấy báo gói ba bức tranh chữ có cán lại, kẹp vào mảnh báo:
- Anh Ngũ đã để em chịu thiệt? Anh sẽ nói với Tiểu Liễu Diệp bán thuốc cho em với giá mềm mềm một chút.
Nói xong cùng Trang Chi Điệp ra về. Trang Chi Điệp và Triệu Kinh Ngũ vừa đi khỏi, Tiểu Ất lấy từ trong tủ ra một hộp gỗ dài, mở ra ngắm nhìn tranh chữ của Mao Trạch Đông, rồi bọc lại để vào hộp khoá chặt, đặt vào dưới đáy tủ. Cậu ta thầm nghĩ, Triệu Kinh Ngũ dẫn Trang Chi Điệp đến đây cũng định kiếm chữ này, chứng tỏ thứ này quả thật là một bảo bối, vậy thì vạn bất đắc dĩ mới đem bán đi. Bây giờ giá thuốc càng ngày càng đắt đỏ, để sau này quả thật không kiếm đâu ra tiền mới mang đổi lấy thuốc hút. Một khi nghĩ đến thuốc cơn nghiện lại kéo đến, liền đổ gói bột trắng duy nhất vào giấy thiếc, bật diêm đốt ở bên dưới, rồi cầm một xe điếu cuộn bằng giấy hút một hơi rõ dài vào bụng, mở luôn một hộp nước cất bưởi uống luôn vào để ép chặt, không cho một chút hơi thuốc nào lọt ra khỏi cuống phổi, sau đó châm một điếu thuốc lá thơm Manbro, nằm ngửa tại chỗ rít từng hơi và lập tức đi vào một cõi khác, dường như nhìn thấy Tiểu Vũ từ ngoài cửa đi vào, cậu ta hỏi:
- Tiểu Vũ đã đến hả em? Mấy ngày nay em đi đâu thế? Anh cứ tưởng em vĩnh viễn không đến thăm anh nữa cơ đấy!
Tiểu Vũ đáp:
- Em nhớ anh lắm, nhớ ghê lắm cơ, anh không đến đón em mà!
Tiểu Vũ làm nũng với cậu ta. Tiểu Vũ khi làm nũng thì cứ cọ sát vào người cậu ta, cặp vú gí dát vào mặt cậu, tay thì sờ soạng bên dưới. Tiểu Vũ mặc nhiều quần áo quá, cởi hết chiếc này đến chiếc khác, cởi đến lớp quần áo cuối cùng,thì một tấm thân nhỏ nhắn hiện ra. Hai đứa liền nghĩ ngay ra các động tác làm xiếc. Tiểu Ất hỏi: em đã ngồi thuyền chưa Tiểu Vũ? Tiểu Vũ chưa đi thuyền bao giờ. Tiểu Ất liền bê một bao tải đậu tương đổ lên giường, rải đều thành một lớp, rồi đặt một tấm phản lên đậu tương.