Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng
Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343217
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3217 lượt.
Nhưng Tiểu Vũ lại tụt xuống định đi, bắt đầu trở mặt, trở mặt giống như một con chó dữ. Tiểu Ất bèn điên tiết bảo:
- Mày không chơi với tao, thì chơi với cái thằng họ Chu phải không? Thằng họ Chu ấy có gì hay hơn tao hả?
Tiểu Vũ đáp:
- Đúng thế, anh ra khỏi cửa một cái là tôi chơi với Tiểu Chu ngay. Anh ấy mạnh hơn anh, anh ấy là siêu nhân, tuyệt vời hết chỗ nói.
Tiểu Ất liền cầm con dao lên doạ:
- Tao sẽ giết mày.
Tiểu Vũ thách thức:
- Anh giết đi.
Tiểu Ất đâm một cái giết cô gái. Tiểu Vũ gục ngay trước mặt cậu ta, tấm thân trắng như tuyết quằn quại. Một dòng máu tách ra như một chạc cây từ vú chảy xuống, chảy qua đùi. Khi chảy qua đùi dường như không chảy nữa, máu đọng lại thành cái gờ rất cao, Tiểu Ất liền rạch mũi dao một cái thành một đường trăng trắng, dẫn máu chảy ào xuống. Tiểu Ất lại lấy dao khoét ngực cô gái, lấy ra một quả tim. Hắn ta bảo:
- Tiểu Vũ này, thì ra trái tim mày cứng như đá thế này ư?
Tiểu Vũ liền kêu lên một tiếng chết hẳn. Thấy trên người Tiểu Vũ đã chết còn một chỗ đang động đậy, liền cảm thấy đẹp vô cùng, nhất là tiếng kêu kia đã kích thích hắn cười một tràng dài hết sức khoái trá.
Trang Chi Điệp đem ba bức tranh chữ về nhà giở ra xem, quả nhiên là những tác phẩm tuyệt vời trong thư pháp của Cung Tịnh Nguyên, cảm thấy không đành lòng cho hết Tư Mã Cung. Anh để lại hai bức, bảo Triệu Kinh Ngũ giữ lấy sau này dậm treo ở cửa hàng tranh. Nhưng đi gặp Tư Mã Cung như thể nào thì Trang Chi Điệp thấy khó xử. Anh bảo, anh chưa từng đi cầu xin người ta như thế này, tỏ ra hèn kém quá. Triệu Kinh Ngũ bảo, việc này anh phải đi, ngày xưa Hàn Tín còn chui qua đũng quần kia mà, người ở dưới mái hiên, thì tại sao lại không cúi đầu cơ chứ?
Trang Chi Điệp liền bảo để Mạnh Vân Phòng cùng đi. Mạnh Vân Phòng biết nói chuyện không thì sẽ tẻ nhạt. Tối hôm sắp sửa đi, Triệu Kinh Ngũ đi gọi Mạnh Vân Phòng. Mạnh Vân Phòng đi vắng, Hạ Tiệp hỏi, chẳng phải đi chỗ Bạch Ngọc Châu vì vụ kiện đó sao? thì ra mẹ đẻ của Bạch Ngọc Châu bị đau lưng. Mạnh Vân Phòng dẫn thầy lang Tống đến chữa bệnh cho mẹ của Bạch Ngọc Châu. Triệu Kinh Ngũ quay về nói lại, hai người liền đến nhà Bạch Ngọc Châu. Quả nhiên Mạnh Vân Phòng và thầy lang Tống đang ở đó. Thầy lang Tống xoa bóp lưng cho bà già xong, đang cắt thuốc cho bà dưới ánh đèn, vừa nhìn thấy Trang Chi Điệp, liền hỏi chỗ chân đau như thế nào rồi, Trang Chi Điệp vội vàng cám ơn, dậm chân xuống nền nhà bảo cao thuốc tốt lắm, trong năm ngày không còn một chút đau nào nữa.
Bạch Ngọc Châu tuy đã đến khu nhà hội văn học nghệ thuật năm lần, nhưng chưa được gặp Trang Chi Điệp lần nào, liền niềm nở mời chào và vỗ ngực bảo việc kiện tụng đã có anh, không sao cả. Trang Chi Điệp cũng có vài lời cảm ơn, đưa bức tranh chữ của Cung Tịnh Nguyên cho Bạch Ngọc Châu xem hỏi thử thế này có được không? Liệu Tư Mã cung có nhận không? Nếu nhận thì thôi, nếu không nhận thì làm thế nào? Mạnh Vân Phòng nói:
- Có gì mà không nhận, đây có phải là đồ cồng kềnh như tủ lạnh tivi, cũng chẳng phải tiền mặt, tín phiếu. Văn nhân tặng tranh chữ là nghề nghiệp của văn nhân, thanh nhã đấy. Anh đem tặng không mất mặt, mà ông ấy nhận cũng không cấn cá khó xử, ông ấy lại có thể công khai nói với người khác ai tặng, đã không mang tiếng nhận hối lộ, ngược lại còn vinh dự là đàng khác. Nếu anh thấy không được tự nhiên, thì tôi cùng anh đi.
Trang Chi Điệp nói:
- Tôi đến đây là để kéo anh đi cùng mà!
Bạch Ngọc Châu liền bảo:
- Các anh cứ ngồi đây đã, tôi thử đến nhà anh ấy xem, nếu nhà đang có khách, thì các anh hãy hượm đến. Nếu anh ấy ở nhà, tôi cũng tiếp vài câu, ướm thử xem thái độ như thế nào. Nếu đang buồn bực vì chuyện khác, thì mình đến cũng không hay lắm, nếu anh ấy tỏ ra vui vẻ, thì chuyện gì cũng nói được.
Mạnh Vân Phòng đáp:
- Đúng, đúng, bọn tôi ở đây chờ anh.
Bạch Ngọc Châu đi khỏi cửa, Trang Chi Điệp liền hỏi thầy lng Tống hiện nay đã có giấy phép hành nghề chưa, gần đây có gặp chủ nhiệm Vương hay không?
Thầy lang Tống đáp:
- Tôi cứ định đi tìm nhà văn, chỉ e nhà văn đã biết chuyện đó từ lâu nên không đi quấy rầy nhà văn.
Trang Chi Điệp hỏi:
- Chuyện gì vậy?
Thầy lang Tống liền đi ra nhà bếp rửa tay, ra hiệu cho Trang Chi Điệp đi theo nói chuyện. Tới nhà bếp, anh Tống khép cửa nói:
- Nhà văn chưa biết chuyện đó thật sao? Nhà văn còn nhớ cô nhân viên thiết kế của chủ nhiệm họ Vương chứ?
Trang Chi Điệp đáp:
- Còn nhớ. Lâu lắm rồi không có thời gian đi gặp cô ấy.
Anh Tống bảo:
- Cô ấy điên rồi.
Trang Chi Điệp ngạc nhiên tới múc suýt nữa kêu thành tiếng, vội hỏi:
- Điên à? Tại sao cô ấy điên? Anh nghe nói hay nhìn tận mắt?
Anh Tống đáp:
- Không nhìn thấy cô ấy nhưng điên thật mà. Để làm giấy phép hành nghề, tôi đã đi tìm chủ nhiệm Vương ba lần. Ông ấy cứ kêu bận, hẹn hôm khác nhất định đi và nói rõ ngày nào sẽ đi. Hôm ấy tôi đến đúng hẹn, vừa ngồi xuống nói chuyện thì một người đàn bà bước vào, người đó bảo là chị gái của A Lan. Chị bảo A Lan đã bị điên, không biết thế nào là xấu hổ nữa, chị ấy đến hỏi