XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343220

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3220 lượt.

r>- Nói như vậy là ông đội mưa đến đây chửi cháu ư?
Nói rồi bỏ mặc ông, tự đi ra phố. Ông già nói:
- Cô đi thì cứ đi, trên lưng thầy giáo cô vẫn còn mọc mụn.
Liễu Nguyệt liền đứng lại, cảm thấy ngạc nhiên. Tại sao ông ấy biết trên lưng thầy Điệp mọc mụn nhỉ? Cô liền nói:
- Ôi, ông nói gì vậy?
Ông già đáp:
- Bà già Ngưu ở Song Nhân Phủ nhờ tôi tiện đường nhắn giúp, bà bảo ông lão nhà bà về nhà mấy lần, không nấu được bữa cơm nào nên hồn, con gái con rể chẳng đứa nào đến, ông lão đã lấy roi đánh con rể.
Liễu Nguyệt nói:
- Bà a có ông lão đâu, chết từ đời tám hoánh rồi cơ mà! Bà ấy lại mắc bệnh tâm thần rồi ,bây giờ cháu đang định sang bên ấy đây. Ông ơi, ông còn định đi đâu nữa không?
Ông già đáp:
- Tôi đi đâu ấy ư? Trời mưa to, đường phố không có người, tôi đến toà tỉnh trưởng thị trưởng, thì tôi là tỉnh trưởng, thị trưởng. Tôi ngồi trên bục chỉ huy giao thông thì tôi là cảnh sát. Tôi vào trong khách sạn thì tôi là người phát tài! Cô định đi Song Nhân Phủ, cô ngồi lên xe, thì trên đường đi tôi là lái xe, đến Song Nhân Phủ thì tôi là ông cô.
Liễu Nguyệt nói:
- Ông nói nhiều thế thì cháu lên xe đấy, cháu xấu hổ lắm cơ, ai lại để ông già ngần này tuổi đầu kéo cháu.
Ông già nói:
- Vậy thì cháu kéo ông, ông sẽ là quan ngồi xe con.
Liễu Nguyệt bảo:
- Cháu đâu có kéo được xe?
Thế là ông già kéo xe chạy gằn trên đường phố, ông bảo:
- Cháu có say xe không?
Liễu Nguyệt đáp:
- Không, cháu không có say.
Ông già nói:
- Vậy số cô là số ngồi xe đấy, không làm quan, thì cũng làm vợ quan.
Liễu Nguyệt sung sướng cười ngặt nghẽo. Nhưng vừa cười một cái thì nước mưa dội vào mồm, vội kéo áo mưa sát hẳn người, nhìn ông già có mái tóc như cỏ tranh cứ từng vệt từng vệt dính hết vào mặt, quần áo thì ướt sũng, trông rất rõ cái lưng còng gầy guộc. Liễu Nguyệt không đành lòng, định đưa áo mưa cho ông già. Ông già nói:
- Cô cháu này, mệnh cô rồi sẽ bạc đấy!
Liễu Nguyệt hỏi:
- Sao lại bạc hả ông?
Ông già trả lời:
- Vậy thì tại sao cháu định nhường áo mưa cho ông? Ông chạy mấy năm nay ở thành Tây Kinh, ai ai cũng coi ông là thằng điên, chỉ có những người ngủ ở trong cổng thành mới không gọi ông là thằng điên cháu ạ!
Liễu Nguyệt im lặng, bỗng chốc trong lòng rối bời. Nước đọng trên các ngõ phố mỗi lúc một sâu, quả thật là một dòng sông. Các vỉ thoát nước của đường ống thải ngầm ở dọc đường đã mở hết để cố gắng thoát thật nhanh, song lại có miệng ống phun nước lên, nước đọng gần ngập đầu gối. Ông già vừa kéo xe đi theo một bên đường, vừa chỉ cho Liễu Nguyệt bức tường vây nào đã bị sập, cây cột điện nào hố chôn bị nước ngâm nhão ra, cột nghiêng đi kéo đứt dây điện. Liễu Nguyệt cũng nhìn thấy mấy chiếc xe ô tô bị lún trong hố ngầm, còn trên đường bằng có một xe tải và một xe mười hai chỗ ngồi đâm vào nhau nằm chết dí một chỗ. Chiếc xe tải áng chừng định vượt nhưng không qua được, đầu xe đâm vào nửa thân trước của chiếc xe mười hai chỗ ngồi. Hai xe đâm nhau tạo thành hình chữ thập. Ông già cười khà khà. Liễu Nguyệt hỏi:
- Ông cười gì vậy?
Ông già đáp:
- Cháu xem cái xe tải kia định làm trò gì vậy? Trên đời vạn vật đều có linh tính, chiếc xe tải này nhìn thấy chiếc xe mười hai chỗ đã ngứa nghề, không kìm được cứ đòi hôn vào mồm cơ, không thì đâu có đâm vào nhau gây tai nạn. Ồ, cháu nhìn thấy cái kia đẹp thì cháu có thể nhìn. Tay cầm hòn than cháy đỏ, liệu hòn than có bỏng tay cháu không?
Liễu Nguyệt nhìn lại lần nữa, càng nhìn càng thấy giống như vậy, cũng cười, cười xong thì thấy khó chịu trong lòng. Ông già kéo xe đi nghịch ngợm như con khỉ, lúc thì thò nhặt cái chậu nhựa rách trên mặt nước, lúc thì vớt một chiếc giày da lăn vào thùng xe, ông bảo giày da này còn mới, chắc là nước dồn vào nhà nào rồi trôi qua cửa đấy. Tiếc rằng chỉ có một chiếc, tại sao không trôi ra một cái tivi màu và một bó tiền nhân dân tệ nhỉ? Liễu Nguyệt lại cười, nghĩ bụng, ông già này mình bảo ông ấy không điên, thì cũng cách điên không xa. Đột nhiên ông già rao một tiếng rõ to:
- Đồng nát nào,ai bán đồng nát nào!
Liễu Nguyệt ngồi trên xe nói:
- Cháu ở trên xe của ông thì cháu là đồng nát phải không?
Ông già đáp:
- Không rao không hát thì cổ họng ông đau.
Liễu Nguyệt bảo:
- Nếu cổ họng ông đau, sao ông không hát cho cháu nghe một đoạn ca dao hả ông?
Lần đầu tiên ông già quay mặt lại, trong mưa rào rào, mặt ông cười nhăn nhó, nụ cười rất cảm động ngây thơ. Ông hỏi:
- Cháu cũng thích nghe à?
Liễu Nguyệt đáp:
- Vâng thích nghe.
Ông già liền kéo xe đi phăng phăng, chiếc bánh sắt không có đệm cao su lăn nhẹ nhàng trong nước hơn lăn trên đường cạn, làm cho nước bắn tung lên trắng xoá. Thế là Liễu Nguyệt đã được nghe một đoạn ca dao thú vị:
Trung ương bay bổng lên trời
Tỉnh thị không kém cũng ngồi máy bay
Cấp huyện mui bạt đó đây
Xã trấn xe máy đêm ngày thong dong (mác ba mươi)
Nông dân mác "Đông Phương Hồng"
Thị dân xe đạp lòng vòng kính coong
Ông già quay đầu lại hỏi:
- Cô cháu tên là gì vậy?
Liễu Nguyệt đáp:
-