Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343232
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3232 lượt.
này, thầy cố nuôi ở đấy vài hôm, cũng để nó làm quen với thầy cô, vài ngày sau thả nó ra, nó sẽ tìm được chỗ em đấy.
Trang Chi Điệp nghĩ bụng, Mạnh Vân Phòng bảo chúng ta mua bồ câu để đưa thư, đưa tin thay điện thoại, cô ấy cũng nghĩ như vậy ư? Anh vui vẻ nói:
- Được.
Anh bế chim bồ câu về, bảo Liễu Nguyệt trông coi. Liễu Nguyệt đã nuôi chim bồ câu, ngày nào Trang Chi Điệp cũng mua một ít thóc cho chim ăn. Vài ngày sau trên vòng chân chim bồ câu, đã gài một bức thư ngắn, hẹn Đường Uyển Nhi đến "Nhà cầu khuyết", Đường Uyển Nhi quả nhiên nhận được thư một cách an toàn và đến "Nhà cầu khuyết" đúng hẹn. Đương nhiên đã vui sướng một chầu, lại càng yêu thương bồ câu. Từ đó trở đi, nếu Chu Mẫn đi vắng, lại sai bồ câu đến báo anh đi. Anh chàng Trang Chi Điệp này cũng táo tợn lắm, đã dám hẹn Đường Uyển Nhi đến nhà mình. Đường Uyển Nhi xem mẩu giấy xong, liền viết một mẩu khác để chim bay về trước, còn mình thì vào nhà ra tay chưng diện đi sau.
Thật đáng đời, sự việc đã bị bại lộ. Khi chim bồ câu bay trở lại, đúng lúc Liễu Nguyệt đang phơi quần áo ở ban công, cảm thấy lạ quá vừa thả bồ câu về sao nó lại bay đến nhỉ? Liền nhìn thấy mẩu giấy nho nhỏ ở vòng chân chim bồ câu. Liễu Nguyệt bế chim lấy ra xem, thấy có dòng chữ: "Từ lâu em đã muốn đến nhà anh, chơi ở trong nhà anh. Em mới có cảm giác của bà chủ". Liễu Nguyệt nhận ra nét chữ của Đường Uyển Nhi, liền thầm nghị từ lâu mình đã biết quan hệ của họ vượt quá giới hạn thông thường, nào ngờ đã đến nước này, không biết trước đây họ đã hú hí với nhau bao nhiêu lần rồi, chỉ giấu được phu nhân không biết, còn mình thì cũng mù mắt nốt. Liễu Nguyệt lẳng lặng gài lại mẩu giấy cẩn thận, nhẹ nhàng đi xuống bếp gọi Trang Chi Điệp:
- Thầy Điệp ơi, bồ câu kêu ở kia kìa!
Trang Chi Điệp bước ra bế bồ câu, lại thả bay lên ban công, đi vào nhà bếp bảo:
- Đâu có bồ câu. Bồ câu chẳng thả rồi ư? Liễu Nguyệt ơi, hôm nay chị cả em sang Song Nhân Phủ, cả nhà chị kết nghĩa của chị ấy sang thăm bà già, bên ấy đông người, chị cả em bận mải làm cơm, em sang bên ấy giúp chị một tay. Anh ở đây em khỏi lo, thầy Phòng em vừa gọi điện đến bảo, có một biên tập viên ở Bắc Kinh đặt bài đang chờ ở khách sạn Cô Đô, bảo anh và anh ấy đi gặp người ta, sẽ ăn cơm ở khách sạn.
Liễu Nguyệt liền đáp:
- Vậy thì được! anh người lớn tướng như thế này mà y như trẻ con, cứ thích đi ăn rình hàng xóm, đi ăn của người khác. Nhưng cũng tham vừa vừa thôi, ăn cho lắm vào, cơm, thức ăn của người ta, nhưng cái bụng của mình, phải biết giữ gìn sức khoẻ.
Nói rồi mở cổng đi ra. Thật ra Liễu Nguyệt chỉ đi quanh quẩn dạo phố một lúc, trong lòng rối như tơ vò. Dự đoán Đường Uyển Nhi đã sang nhà, liền quay trở về, cũng không gọi cửa, sang nhà bên cạnh, nói là ra ngoài quên mang chìa khoá, nhờ ban công của người ta leo vào mở cửa. Ban công của ngôi nhà này nối liền, ở giữa chỉ ngăn một tấm bê tông, trước đầy đã mấy lần quên chìa khoá, đã phải nhảy qua hành lang này vào nhà. Liễu Nguyệt liền rón rén đi vào, lẻn về buồng ngủ của mình, lại để chân trần áp sát tường đi đến buồng ngủ của Trang Chi Điệp, cửa buồng ngủ ấy không đóng, còn để một khe hở, còn chưa đến gần, đã nghe thấy ở trong có tiếng cười rộ lên khe khẽ (tác giả cắt bỏ năm mươi hai chữ). Trang Chi Điệp nói:
- Mặc quần áo vào, con Liễu Nguyệt đểnh đoảng, biết đâu nửa đường quên cái gì đó quay trở lại lấy thì sao!
Liễu Nguyệt trong lòng uất ức, anh nịnh nọt người ta, lại cắn vào lưỡi nói tôi hả, tôi đểnh đoảng khi nào nào? Liền nghe thấy Đường Uyển Nhi nói:
- Ứ, em không đâu! Em đòi nữa cơ!
Liễu Nguyệt phán đoán, bọn họ đã xong, không biết Trang Chi Điệp lấy cái gì của vợ cho chị ta, chị ta vẫn còn chê ít. Khi ngó đầu nhòm qua khe cửa, thì thấy Đường Uyển Nhi nằm trên giường (tác giả cắt bỏ năm mươi lăm chữ).
Khi nhìn rõ là Liễu Nguyệt thì Trang Chi Điệp hốt hoảng cầm khăn trải giường phủ lên Đường Uyển Nhi, cũng che luôn mình, chỉ biết nói:
- Bỏ mẹ rồi, nó đi nói với Ngưu Nguyệt Thanh mất!
Đường Uyển Nhi liền giật lấy chiếc áo sơ mi Trang Chi Điệp đang cầm trong tay bảo:
- Nó đâu có nói được cơ chứ?
Trang Chi Điệp liền đuổi theo, nhìn thấy Liễu Nguyệt đã tựa vào sống giường trong buồng ngủ của cô ta đang thở hổn hển. Trang Chi Điệp hỏi:
- Liễu Nguyệt ơi, em định nói ra chứ?
Liễu Nguyệt đáp:
- Em không nói!
Trang Chi Điệp nói:
- Liễu Nguyệt là một nhân tài hiếm có, anh đâu không yêu em, lại có ngày nào anh không bảo vệ em cơ chứ? Nhưng ngày thường em ghê gớm quá anh chỉ sợ chị cả em căn dặn em phải theo dõi anh.
Liễu Nguyệt nói:
- Chị cả chịu tin em ư? Chị ấy cũng thường hay đề phòng em, mọi người mâu thuẫn nhau, chị ấy không có chỗ trút bỏ, ngày nào chẳng coi em là cái thùng trút giận?
Trang Chi Điệp an ủi:
- Mặc xác chị ta, từ nay trở đi có chuyện gì thiệt thòi mất mát, em cứ trông cậy cam vào anh nhé!
Đường Uyển Nhi cũng nói:
- Liễu Nguyệt này, em đến đây làm người giúp việc chứ có phải con hầu mua về đâu, quả tình không được, thì em tìm một nhà khác, chỉ còn lại một mình chị cả,