Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343267

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3267 lượt.

ta vừa hỏi bệnh tình. Khi Đường Uyển Nhi kể rõ đầu đuôi, anh hoảng tới mức ngã phịch xuống mép giường hồi lâu, sau đó cứ giơ nắm đấm, đấm vào trán mình. Đường Uyển Nhi nhìn thấy anh như vậy, trong lòng tự thấy vui vui, nhưng lại bảo:
- Anh có giận em không? Em xin lỗi anh, em chà đạp đứa con của anh.
Trang Chi Điệp bỗng ôm lấy đầu chị ta, khẽ khàng bảo:
- Uyển Nhi ơi, không phải em có lỗi với anh, mà anh đã có lỗi với em. Anh phải chịu cái tội này mới phải chứ, song em đã tự chọn một mình. Em thật là một người đàn bà tốt! Nhưng vừa mới lên bàn mổ, mà tại sao em không yêu quý cơ thể, lại đi theo Hạ Tiệp làm gì cho mệt?
Đường Uyển Nhi đáp:
- Em cảm thấy đi được, hơn nữa làm sao em để cho Hạ Tiệp biết chuyện này được? Việc cửa hàng tranh thế nào rồi?
Trang Chi Điệp đáp:
- Tại sao em biết anh bận việc cửa hàng tranh? Lâu lắm anh không đến, nhưng em cũng không thả bồ câu đưa thư đi.
Đường Uyển Nhi đáp:
- Em đâu có không gửi thư? Suốt ngày, suốt đêm mong đến anh, mà anh cứ mất tăm mất tích, nên em mới tự giải quyết.
Trang Chi Điệp chửi Liễu Nguyệt một câu, anh bảo không hề hay biết gì, liền lật chăn xem vết thương, sau đó đắp lại cẩn thận. Đi ra phố mua hẳn một đống thuốc đem về, cứ ngồi cạnh mãi cho tới lúc Chu Mẫn về mới ra đi.
Từ đó trở đi trong một tuần, cứ cách một hôm, Trang Chi Điệp lại đi thăm Đường Uyển Nhi một lần, lần nào cũng mua nào là gà, nào cá. Liễu Nguyệt lần nào chờ anh về, cũng pha một cốc nước quế viên tinh cho anh uống. Anh bảo:
- Liễu Nguyệt tình cảm chu đáo thế!
Liễu Nguyệt đáp:
- Giúp việc hầu hạ trong nhà sao lại không tình cảm cơ chứ? Anh lại bỏ công sức ra mà!
Trang Chi Điệp cười bảo:
- Bây giờ anh không dám ra khỏi cửa, hễ ra khỏi cửa em lại tưởng đến chỗ Đường Uyển Nhi. Anh chẳng đi đâu nữa. Em đi làm việc thay anh, tìm Liễu Nguyệt bảo cậu ấy tìm thầy lang Tống đến am ni cô.
Liễu Nguyệt hỏi:
- Ni cô ốm hay sao? Chủ nhật tuần trước em ra phố hàng thanh mua cá, khi về đã gặp Tuệ Minh. Chị ấy và thư ký riêng Hoàng Đức Phúc ngồi trong xe đỗ ở cạnh đường. Chị ấy không nhìn thấy em, em cũng giả vờ không nhìn thấy chị ấy. Hừ! Làm ni cô cũng bôi môi son à? Em không chấp nhận cái kiểu ấy, muốn đẹp thì đừng đi làm ni cô. Làm ni cô lại quen người này biết người kia, theo em thì chị ấy cố ý khoe mình. Không làm ni cô, thì con gái đẹp đầy thành phố mấy ai biết họ biết tên, làm ni cô, thì ai ai cũng biết trong thành phố có một ni cô Tuệ Minh mặt trắng vú to. Chị ấy bị bệnh gì, Phật cũng không phù hộ chị ấy à?
Trang Chi Điệp nói:
- Trông người lại nghĩ đến ta, thấy người ta xinh đẹp thì em lại hậm hực có phải không?
Liễu Nguyệt đáp:
- Em đã hậm hực với ai nào?
Lúc này Trang Chi Điệp mới định nhắc chuyện Đường Uyển Nhi thả bồ câu nhắn tin, xong vừa mở miệng ra lại thôi, trong nhà này anh chưa nói cho Ngưu Nguyệt Thanh và Liễu Nguyệt biết chuyện Đường Uyển Nhi bị ốm. Nhưng Liễu Nguyệt vẫn chưa nguôi tức. Cô ta nói:
- Liên quan cái gì với em cơ chứ? Trước kia bảo mồm thối Mạnh Vân Phòng hay đến đấy, bây giờ mù mắt không đến được thì anh lại năng đi.
Trang Chi Điệp bảo:
- Em càng nói càng đắc ý! Anh cũng gặp thư ký riêng Hoàng Đức Phúc ở dọc đường. Anh ấy bảo Tuệ Minh đau lưng không đứng thẳng người lên được. Anh mới bảo Triệu Kinh Ngũ đi tìm thầy lang Tống, nếu em không đi thì thôi.
Liễu Nguyệt nói:
- Anh đã sai bảo, em không đi mà được ư? Bữa cơm trưa nay em về muộn, anh và chị cả ra quán ăn nhé!
Trang Chi Điệp bảo:
- Nói có một câu mà mất nhiều thời gian thế cơ à? Em đánh mất cả hồn vía thì về nhà anh sẽ mách chị cả đấy.
Liễu Nguyệt đáp:
- Được rồi, em sẽ bảo chị cả rắc một nắm thóc tẩm thuốc độc để giết quách con bồ câu trắng đi.
Nói xong tươi cười hớn hở chạy ra cửa.






Liễu Nguyệt có được Triệu Kinh Ngũ thì chuyện người qua kẻ lại đã nhiều lên. Ngưu Nguyệt Thanh đã biết tỏng tuy không nói ra miệng, song trong lòng cũng ít nhiều hậm hực, đã nói bóng nói gió, nhắc nhở mấy lần, mà Liễu Nguyệt cứ giả vờ không nghe thấy, nét mặt chỉ cười nhăn nhở, còn sự việc thì đâu vẫn hoàn đấy. Một khi tư tưởng đã phân tán, thì cơm canh bữa sớm bữa muộn, quần áo thay ra để đống dăm ba hôm mới giặt một thể. Trưa ngày thứ hai sau khi Đường Uyển Nhi bị ngất, Triệu Kinh Ngũ đến tìm Trang Chi Điệp, Trang Chi Điệp và Ngưu Nguyệt Thanh đều đi vắng. Triệu Kinh Ngũ liền bạo dạn đòi hôn môi Liễu Nguyệt, Liễu Nguyệt nửa đẩy nửa kéo đã hôn anh ta. Triệu Kinh Ngũ được đằng chân lân đằng đầu, hai tay sờ soạng rối rít trên người cô ta. Liễu Nguyệt bảo:
- Anh Triệu Kinh Ngũ cũng táo tợn gớm nhỉ?
Triệu Kinh Ngũ vốn dĩ không ước tới mức này, song thấy Liễu Nguyệt như vậy, cũng thả luôn nhưng xét cho cùng ít có kinh nghiệm, lại hốt hoảng, cứ hấp ta hấp tấp, Liễu Nguyệt vừa tức vừa buồn cười, bắt Triệu Kinh Ngũ chịu phạt đi giặt quần áo. Triệu Kinh Ngũ giặt xong, cứ dặn đi dặn lại không để lộ chuyện này. Liễu Nguyệt liền bảo:
- Nói ra người ta chê cười rồi cám cản


The Soda Pop