Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343269

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3269 lượt.

suy nghĩ hồi lâu, rồi bảo:
- Đã có hạt cơm nào vào bụng đâu, mình đi ăn cái đã rồi tính sau.
Hai vợ chồng vào quán ăn một bát mì thái, Trang Chi Điệp giục vợ về, còn mình đi tìm Triệu Kinh Ngũ bàn việc này. Triệu Kinh Ngũ rất khó xử, nói:
- Em có quen người bên cục công an, chỉ e không có tác dụng bao nhiêu. Hừ, anh ấy cũng nên nếm thiệt hại một chầu thật đáng đời mới được!
Trang Chi Điệp nói:
- Mình đã suy nghĩ, việc này dù thế nào đi nữa, mình phải giúp anh ấy. Cậu đi gặp Tiểu Ất hỏi lại tình hình cho rõ đã, cứ bảo với hắn chuyện này hắc búa lắm, có thể bị xử dăm năm tù chứ chẳng phải chuyện chơi đâu để cậu ta căng thẳng một chút.
Triệu Kinh Ngũ bảo:
- Hắn đã hết hồn mất vía từ lâu. Còn doạ hắn làm gì nữa hả anh?
Trang Chi Điệp nói:
- Mình đã có ý định, chờ mình đi tìm thầy Phòng của cậu bàn cái đã, rồi sẽ nói với cậu.
Triệu Kinh Ngũ liền hấp ta hấp tấp ra đi. Trang Chi Điệp gặp Mạnh Vân Phòng lại nói như thế một chầu. Mạnh Vân Phòng hỏi:
- Vậy thì tìm ai? Anh quen chủ tịch thành phố, nói với ông ấy không được à?
Trang Chi Điệp nói:
- Việc này không gặp chủ tịch thành phố được, ảnh hưởng lớn quá, chủ tịch thành phố sẽ từ chối. Anh chẳng nói đã mấy lần gặp cậu hai trong số "bốn cậu ác lớn" ở chỗ Tuệ Minh phải không nào?
Mạnh Vân Phòng hỏi:
- Anh định bảo tôi nhờ Tuệ Minh nói với cậu hai giúp đỡ chứ gì? Tôi không gặp Tuệ Minh đâu!
Trang Chi Điệp bảo:
- Việc này anh dứt khoát phải đi, coi như giúp tôi. Nhờ cậu hai dùng tình cảm thuyết phục họ, không yêu cầu thả người ngay, chỉ mong phạt tiền, chắc chắn cậu hai làm được.
Mạnh Vân Phòng đi với tâm trạng không bằng lòng lắm. Lúc về bảo Tuệ Minh đồng ý đi nhờ cậu hai, bảo mình chờ điện thoại. Hai người ăn cơm ở nhà Mạnh Vân Phòng. Buổi chiều quả nhiên Tuệ Minh gọi điện nói, cục công an đồng ý phạt tiền, nhưng phải phạt nặng, những sáu vạn đồng.
Trang Chi Điệp thở dài, cùng với Mạnh Vân Phòng đi đến chỗ Triệu Kinh Ngũ. Triệu Kinh Ngũ vừa từ chỗ Cung Tiểu Ất về nhà. Ba người đã bàn chuyện phạt tiền. Trang Chi Điệp bảo Triệu Kinh Ngũ trong vòng ba ngày nhất định phải lo đủ sáu vạn đồng.
Triệu Kinh Ngũ nói:
- Anh bảo muốn giúp Cung Tiểu Ất hay sao? Vậy thì bánh bao ném cho chó nó xơi, đã cho mượn thì khó mà đòi được, có lẽ hắn được ngần ấy tiền, không đến cục công an nộp phạt, mà đem hết đi mua thuốc phiện cũng nên.
Trang Chi Điệp bảo:
- Triệu Kinh Ngũ có cái đầu thông minh lắm cơ mà. Tại sao không tìm ra cách giải quyết chuyện này? Cung Tiểu Ất là đứa con hư hỏng, mình đâu có mượn tiền cho hắn nhiều như thế. Để giải thoát một chuyện lớn thế này, mình đã tốn bao công sức tranh thủ ở mức phạt tiền, cũng là để xứng đáng với Cung Tịnh Nguyên. Cung Tiểu Ất đã nghiện ngập tới mức như thế, cuối cùng chẳng phải đi ăn cắp tranh chữ của bố hắn đem đổi lấy thuốc hút hay sao? Chi bằng mình thu mua tranh chữ của Cung Tịnh Nguyên.
Triệu Kinh Ngũ và Mạnh Vân Phòng nghe xong, đập tay khen:
- Biện pháp này hay đấy, vừa cứu được Cung Tịnh Nguyên lại không để tranh chữ của anh ấy lọt ra ngoài, chưa biết chừng sau đây trong nhà Cung Tịnh Nguyên không còn tranh chữ, thì Cung Tiểu Ất cũng cai được thuốc.
Trang Chi Điệp nói:
- Vậy thì Kinh Ngũ, cậu đi giao thiệp với Cung Tiểu Ất chuyện này.
Triệu Kinh Ngũ đã đi bàn với Cung Tiểu Ất một buổi tối. Tiểu Ất cảm động rơi nước mắt, nói đến sáu vạn đồng, Tiểu Ất hỏi vay Triệu Kinh Ngũ tại chỗ. Triệu Kinh Ngũ bảo nếu có tiền đã cưới vợ từ lâu. Thế là nói anh có quen một người buôn tranh, yêu cầu người này mua giùm số tranh chữ của Cung Tịnh Nguyên, lúc đầu người này chỉ đồng ý mua hai bức, Triệu Kinh Ngũ liền bảo, anh cứ mua cho đủ sáu vạn coi như đã cứu anh Nguyên. Người buôn tranh đã miễn cưỡng đồng ý, chỉ yêu cầu mua một lúc nhiều như vậy xin giảm giá. Cung Tiểu Ất hỏi:
- Vậy ông ta trả giá bao nhiêu?
Triệu Kinh Ngũ chìa ra đầu ngón tay. Cung Tiểu Ất ngạc nhiên bảo:
- Giá ấy chỉ bằng một nửa giá ngày thường bố em vẫn bán. Ông ta mua như vậy, chẳng phải đã cướp của em hay sao? Không bán cho ông ta, để em tự bán.
Triệu Kinh Ngũ bảo:
- Thời hạn nộp phạt chỉ có bốn ngày. Trong bốn ngày cậu bán được không? Có bán được thì liệu bán được bao nhiêu? Chờ cậu bán xong thì họ xét xử xong bố cậu.






Cung Tiểu Ất cũng cảm thấy như vậy, đành phải dẫn Triệu Kinh Ngũ đi sang nhà bố hắn, dỡ ra gần bốn phần năm tác phẩm còn giữ trong nhà. Triệu Kinh Ngũ cũng phát hiện trong nhà Cung Tịnh Nguyên còn một số tranh chữ cổ nổi tiếng, liền bảo:
- Tiểu Ất này, anh còn phải lấy mấy thứ loại này, không phải lấy cho anh, cũng không phải cho Trang Chi Điệp, chúng mình chạy vạy ngày đêm là việc phải làm, nhưng người ở bên cục công an, cậu hai, sư phụ Tuệ Minh, tất cả là bảy người khi nhờ vả họ chuyện này, ai cũng bảo có thể giúp, nhưng Cung Tịnh Nguyên là nhà thư pháp nổi tiếng, thế nào cũng phải cho bọn này mấy tranh chữ. Anh thấy không cho chút gì cũng khó nói, lại phải đề phòng họ để lỡ việc, nhưng bọn


XtGem Forum catalog