Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343278
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3278 lượt.
iệp gọi một tiếng. A Xán nghe thấy ngẩng lên nhìn, ánh nắng mặt trời rọi vào mặt hình như làm chị nhìn không rõ, tay che trán nhìn, chợt lặng người di, rồi quay người chạy trở lại. Người lên xe đã lên hết, cửa xe đã đóng. A Xán cứ đập thình thình vào cửa xe và gọi to. Cửa xe đã mở, A Xán len người chen luôn vào. Trang Chi Điệp vừa chạy đến dưới cửa xe thì cánh cửa đóng sầm một cái, vạt áo sau của A Xán liền bị kẹp vào khe cửa, xe phóng đi. Trang Chi Điệp tay vẫy gọi:
- A Xán ơi! A Xán! Tại sao em không gặp anh hả? Tại sao em trách anh hả? Em đang ở đâu thế?
Trang Chi Điệp hất tay đuổi cho xe chạy, rồi trở lại đứng chỗ ban nãy. Chiếc xe đã đi xa, Trang Chi Điệp ngồi phịch xuống bã cỏ. Đường Uyển Nhi ngồi trong khóm cỏ, hàng đàn châu chấu nhảy rào rào chung quanh người, đuổi cũng không bay, chị ta thấy hay hay đi đùa vui với chúng, bắt một con, lấy sợi tóc trói chân lại, bắt con nữa cũng trói vào, tất cả đã bắt được bốn con, cầm ra cho Trang Chi Điệp xem, thì được chứng kiến cảnh vừa rồi. Chị ta lập tức bỏ châu chấu xuống đi ra, nhìn thấy Trang Chi Điệp đau đớn khóc lóc, cũng không dám trêu chọc, liền hỏi:
- Đó là A Xán ư?
Trang Chi Điệp gật đầu.
Đường Uyển Nhi nói:
- Hôm nay kỳ quặc thật, vừa nhắc đến Lan, thì A Xán lù lù dẫn xác đến. Tại sao nhìn thấy anh cô ta lại bỏ chạy?
Trang Chi Điệp trả lời:
- Cô ấy đã từng bảo không bao giờ gặp anh nữa. Chắc chắn cô ấy đi thăm em gái ở bệnh viện trở về, có lẽ chỉ ở quanh khu này. Nhìn thấy anh không để anh biết mình đang ở đâu, nên đã quay lên xe.
Đường Uyển Nhi nói:
- Cô A Xán chắc chắn đã từng yêu anh. Đàn bà như vậy, đã yêu ai là cứ liều sống cố chết lao vào như con thiêu thân, bị lửa cháy thành tro cũng không tiếc, không thì hầm hầm xa lánh, trốn tránh không thèm gặp. Hai anh chị đã từng yêu nhau, phải không?
Trang Chi Điệp không trả lời chính diện, nhìn Đường Uyển Nhi rồi hỏi:
- Uyển Nhi ơi, em nói thật đi, anh là một thằng tồi phải không?
Đường Uyển Nhi không ngờ Trang Chi Điệp nói như vậy, bỗng chốc nghẹn tắc cổ, chị ta đáp:
- Anh không phải là người hư hỏng.
Trang Chi Điệp nói:
- Em dối anh, em đang dối anh. Em tưởng nói như thế, anh sẽ tin phải không?
Trang Chi Điệp túm chặt những cây cỏ, những cây cỏ chung quanh anh bị vặt đứt sạch. Anh lại nói:
- Anh là thằng ngốc. Anh hỏi em, liệu có thể hỏi ra những câu trả lời thật không? Em sẽ chẳng nói thật với anh đâu!
Đường Uyển Nhi bị dồn nén tới mức đỏ cả mặt lên. Chị ta đáp:
- Anh không phải là kẻ hư hỏng thật mà! Kẻ hư hỏng trên đời anh vẫn chưa gặp đâu. Nếu anh là kẻ hư hỏng, thì em càng là kẻ hư hỏng hơn. Em đã phản bội chồng, vứt bỏ con chạy theo Chu Mẫn, bây giờ lại chung sống với anh. Nếu anh là kẻ hư hỏng, chắc cũng do em làm anh hư hỏng.
Đường Uyển Nhi đột nhiên xúc động, hai mắt tấy đỏ rơm rớm nước. Trang Chi Điệp thì ngồi đực ra. Anh vốn định nói để xua đi nỗi khổ trong lòng mình, song Đường Uyển Nhi đã nói như vậy, anh càng nhận ra mình đã từng hại mấy người đàn bà, liền đưa tay lôi chị ta, chị ta co người lại, cả hai người đều quỳ khóc trước mặt nhau.
Cuối cùng đã về đến nhà Đường Uyển Nhi. Chu Mẫn đi vắng, chiếc huyên đặt trơ trọi trên bàn. Trong miệng sứ màu đen của cái huyên cắm một bông cúc dại nho nhỏ. Trang Chi Điệp ngẩn người nhìn một lát, không dám động vào. Đường Uyển Nhi lấy nước nóng để hai người ngâm chân, chị ta bảo móng chân Trang Chi Điệp dài quá rồi.
Chị ca cẩm:
- Cô ta cũng chẳng chịu cắt cho anh cái gì cả!
Chị ta lấy kéo ra cắt móng chân. Trang Chi Điệp không nghe nhưng chị ta vẫn cắt, đi giày vào giúp anh, rồi đặt đôi chân nhỏ của mình vào lòng anh và bảo:
- Em muốn anh xoa bóp cho em cơ, vì anh em đã đi giày cao gót suốt một ngày, đau mỏi quá đi mất.
Trang Chi Điệp liền xoa bóp, Đường Uyển Nhi cười, liếc mắt bảo:
- Em muốn lắm rồi, khó chịu quá!
Trang Chi Điệp nói:
- Không dám đâu, hết giờ làm việc rồi.
Đường Uyển Nhi nói:
- Ngày nào cũng tối mịt anh ta mới về. Hôm nay tư tưởng tình cảm căng thẳng, chỉ có em mới thư giãn được, anh muốn thế nào thì thế, chỉ cần anh vui vẻ.
Nói rồi chị ta rút cái cặp tóc gài mái tóc trên, mái tóc dài đen như mây xổ ra lả tả. Chợt ngoài cổng có tiếng xe lọc cọc, Đường Uyển Nhi lập tức búi tóc xoã thành cái đuôi ngựa, rút hai chân xỏ vào giày da, mồm hỏi:
- Ai đấy? Ai đấy?
Rồi chị ta chạy ra cổng. Trang Chi Điệp vội vã nhặt đôi tất ni lông ở cạnh giường vắt lên giây thép trên tường và cũng đi ra.
Chu Mẫn đã hỏi anh:
- Thầy Điệp đến chơi ư? Em định ăn cơm xong sẽ sang bên thầy. Em đã nấu cơm chưa Uyển Nhi?
Đường Uyển Nhi đáp:
- Em đi mua thức ăn, gặp thầy Điệp ở ngã tư, mời thầy cùng vừa tới. Thầy Điệp ơi, thầy ăn gì nào? Tráng trứng nấu cháo gạo đen, thế nào?
Chu Mẫn để xe đạp vào một chỗ, giục:
- Em cứ đi nấu đi. Thầy Điệp này, nghe nói thầy ốm, đã đỡ rồi phải không?
Trang Chi Điệp đáp:
- Cũng chẳng ốm đau gì đâu, chỉ có điều Cung Tịnh Nguyên qua đời, đau buồn quá nằm mất mấy hôm.
Chu Mẫn nói:
- Ai cũng bàn tán chuyện