Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ
Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343088
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3088 lượt.
thua thì chị cứ tìm lãnh đạo của họ, không gặp được lãnh đạo thì gọi điện thoại dành riêng cho chủ tịch thành phố.
Ngưu Nguyệt Thanh bảo:
- Thế thì tôi phải đi ngay. Các anh chờ tôi về hẵng đi nhé?
Bà già nghe thấy Ngưu Nguyệt Thanh sắp sửa đi, cứ nhất định đòi Ngưu Nguyệt Thanh phải son phấn hoá trang rồi mới đi. Ngưu Nguyệt Thanh không thích bôi phấn sáp lên mặt, mặc kệ mẹ cứ thế đi luôn. Bà già nằm trong giường luôn mồm ca cẩm, bảo đeo mặt nạ không đeo, ngay đến son phấn cũng không nốt, bộ mặt thật của mình sao lại để người ngoài nhìn thấy cơ chứ?
Ngưu Nguyệt Thanh vừa đi ra, thì Trang Chi Điệp nói:
- Mình đi ra ngoài thì tiền hô hậu ủng, về nhà thì cuộc sống như thế đấy!
Triệu Kinh Ngũ nói:
- Chị ấy thế là phải, trình độ văn hoá hơi non, nhưng nết thảo hiền thì hơn hẳn mọi người.
Trang Chi Điệp nói:
- Bà ấy mà cáu tiết lên, thì đá cũng đau đầu, khi đã tốt với cậu thì chẳng khác gì cầm bánh nướng, cậu đã ăn no cứ khăng khăng bắt nhét vào mồm.
Trang Chi Điệp bảo Triệu Kinh Ngũ cứ ngồi chờ đây, còn bản thân thì phóng xe máy đưa hòn gạch tường thành đến nhà riêng ở Hội văn học nghệ thuật.
Vừa quay về, chưa uống hết một ly trà, thì Ngưu Nguyệt Thanh đã bước vào cổng, xách một gói bánh bao nhân thịt vừa hấp xong còn nóng sốt, bảo mẹ mau mau ăn trước đi. Khuôn mặt ửng hồng lên, phơi phới chị nói:
- Các anh đoán thử xem, kết quả thế nào?
Triệu Kinh Ngũ nói:
- Về nhanh thế, chắc người ta không cho trả lại?
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Trả lại rồi!
Triệu Kinh Ngũ nói:
- Chị được đấy, đi ra ngoài xét cho cùng giỏi ra trò, mạnh đấy!
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Đâu có mạnh, tôi đến đó cứ đứng cạnh quầy hàng, người bán hàng hỏi mua gì, tôi úp úp mở mở không nói rõ, người ta liền cười, hỏi, trả lại hàng chứ gì! Tôi lập tức trả lời vâng, xin trả lại. Người ta nhận lại và trả tiền, thế là xong.
Triệu Kinh Ngũ ngạc nhiên:
- Xong rồi ư?
Ngưu Nguyệt Thanh đáp:
- Chẳng phải xong rồi sao, dễ dàng thế đấy, tôi đâm ra xấu hổ.
Cả ba người đều im lặng, Trang Chi Điệp nói:
- Bọn mình thường nghĩ quá ư đơn giản những việc phức tạp, nhưng cũng thường nghĩ quá ư phức tạp những chuyện đơn giản.
Ngưu Nguyệt Thanh bĩu môi:
- Nhà văn lại giảng bài cho tôi đấy!
Bà già ăn bánh bao còn chê nhạt, liền lấy bát múc dấm trong vại để ở buồng ngủ của bà. Vại to lắm, tháo vải mở nắp đậy, mùi toả ngào ngạt khắp nhà. Triệu Kinh Ngũ hỏi:
- Mùi gì thơm nồng thế nhỉ?
Ngưu Nguyệt Thanh đáp:
- Mẹ ơi, mẹ mở vại dấm đấy à?
Ủ dấm ngày nào cũng phải lấy que sạch khuấy lên, bà già đáp:
- Không khuấy nữa, nhuyễn rồi.
Triệu Kinh Ngũ hỏi:
- Gia đình chị tự làm dấm ư?
Ngưu Nguyệt Thanh trả lời:
- Thầy giáo Điệp của anh có tật lạ, không ăn dấm hun ở phố, chỉ ăn dấm trắng, tôi ủ hẳn một vại tương, mùi vị sạch lắm, múc cho anh một can nhé?
Triệu Kinh Ngũ nói:
- Em không kén như thầy giáo Điệp, ăn được mọi thứ, nếu có dưa muối, dưa ướp. Hôm nào em nếm thử.
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Vậy thì cậu tìm đúng chỗ rồi đấy, nhà chị có dưa muối, dưa ướp, tỏi ngọt, ớt, chỉ cần cậu thích ăn.
Lập tức lấy túi ny lông, gắp mỗi thứ một ít để khi đi Triệu Kinh Ngũ đem theo.
Trang Chi Điệp nói mấy câu, gia đình anh có khẩu vị của người nhà quê, đột nhiên nhớ đến chuyện đôi giày, liền lấy trong túi ra đưa cho Ngưu Nguyệt Thanh, Ngưu Nguyệt Thanh hỏi:
- Anh mua cho em à?
Trang Chi Điệp không nói Nguyễn Tri Phi tặng. Vợ anh ghét Nguyễn Tri Phi, chửi là "đồ lưu manh", liền bảo hôm qua ở nhà Mạnh Vân Phòng, Hạ Tiệp gởi tặng. Ngưu Nguyệt Thanh nhìn thấy một đôi giày mũi nhọn bằng da trâu màu đen cao gót nho nhỏ, liền bảo:
- Trời ơi, gót cao như thế này à, đâu phải là giày, mà là cái cùm chân.
Trang Chi Điệp nói:
- Anh rất ớn em nói thế, nếu cùm chân, thì đàn bà đầy đường đầy phố đều là phạm nhân à?
Ngưu Nguyệt Thanh vừa tháo giày cũ ra thử, vừa nói:
- Anh cứ mong em chưng diện theo mốt, đi đôi giày này chẳng làm được việc gì nữa, anh có hầu hạ em được không?
Đưa được chân vào, thì mũi giày phồng lên, đứng dậy một cái liền kêu đau. Chân Ngưu Nguyệt Thanh to lại rộng, thường đi giày đế bằng, vì thế Trang Chi Điệp thường than vãn, bảo chân đàn bà là quan trọng nhất, chân không đẹp thì mười phần đã đánh mất ba, ngay lúc ấy Ngưu Nguyệt Thanh đã buồn buồn nói:
- Em đi giày cao gót, chỉ đi được loại Bắc Kinh sản xuất, không đi được mác Thượng Hải!
Trang Chi Điệp đành phải thu lại, bảo, vậy thì trả lại người ta để khỏi mất lòng. Thế là cùng với Triệu Kinh Ngũ đi ra, cái túi đựng đôi giày treo vào xe máy.
Ra đến ngoài phố, thấy Trang Chi Điệp đã vui vẻ lên, Triệu Kinh Ngũ liền kể, ở Thập Lý Phố ngoại ô phiá nam có một nhà doanh nghiệp nông dân họ Hoàng giỏi giang lắm, đóng dựng hẳn một nhà máy thuốc bảo vệ thực vật, đã đến tìm anh ba lần, bảo nhất định phải nhờ Trang Chi Điệp viết cho nhà máy của ông ấy một bài, bài viết dài cũng được ngắn cũng được, viết thế nào cũng được, chỉ