Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343299
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3299 lượt.
ỷ hoại chúng em? Mà trong quá trình anh huỷ diệt chúng em, anh cũng huỷ diệt luôn cả bản thân, đã huỷ diệt hình tượng và danh dự của anh, đã huỷ diệt cả cô Thanh và cái gia đình này!
Trang Chi Điệp nghe xong chợt tỉnh ngộ, nhận ra ngọn nguồn nỗi buồn khổ lâu nay của mình. Đây là một cô gái thông minh quá, ghê gớm quá, lợi hại quá. Nhưng trong một thời gian dài như vậy, anh đã không phát hiện ra những kiến thức và hiểu biết của cô, mà nay cô sắp đi rồi, không bao giờ còn là người hầu giúp việc trong nhà và một người con gái anh yêu thích nữa. Cô ấy nói ra những điều như vậy để anh giữ làm kỷ niệm. Lẽ nào cái cô Liễu Nguyệt này lại giống như một cây nến, một ngọn bấc, khi sắp sửa tắt sẽ phát ra những ánh sáng rực rỡ hơn, mà sau khi phát ra ánh sáng hơn sẽ tắt đi ư? Trang Chi Điệp lại ngẩng lên một lần nữa, nhìn Liễu Nguyệt sau khi nói xong những lời vừa rồi vẫn còn đang xúc động. Anh khẽ khàng gọi:
- Liễu Nguyệt?
Liễu Nguyệt sà tới, ôm chầm lấy anh. Anh cũng ôm chầm cô ta, sau đó cả hai đều khóc. Trang Chi Điệp nói:
- Liễu Nguyệt ơi, em nói đúng. Anh đã sáng tạo ra tất cả và cũng huỷ diệt tất cả. Nhưng, tất cả đều không thể cứu vãn, anh cũng khó tự cứu mình. Em còn trẻ, em đi lấy chồng, hãy làm lại cuộc đời của em tử tế, nghe em?
Một dòng nước mắt của Liễu Nguyệt rơi lã chã, nhỏ lên cánh tay Trang Chi Điệp. Cô ta nói:
- Thầy Điệp ơi, em sợ sống chúng với Đại Chính em cũng khó tự cứu mình. Vậy thì sao này sẽ ra sao? Em sợ, em sợ thật mà. Vậy em cầu xin anh, ngày mai em sẽ là người của hắn, trong đêm cuối cùng này, anh có thể để em giống Đường Uyển Nhi được không?
Cô ta nói rồi nhắm mắt lại, một tay kéo dải áo ngủ, chiếc áo ngủ dài tách ra, giống như một quả vải to, tươi mới, được bóc bỏ lớp vỏ đỏ, bên trong là một đống cùi trắng như ngọc. Trang Chi Điệp lặng lẽ ngắm nhìn, cầm chiếc đèn trên bàn soi xem (tác giả cắt bỏ hai trăm chữ)
Liễu Nguyệt kêu một tiếng, chiếc ghế đệm da cứ xê dịch, xê dịch ra phía cửa, cuối cùng hích vào cánh cửa kêu lên sầm một tiếng, hai người né ra. Liễu Nguyệt ngả đầu tại chỗ, Trang Chi Điệp định dừng lại đỡ thẳng cô ta dậy, cô ta bảo:
- Em không muốn dừng, em không muốn dừng!
Hai chân cô ta đạp vào cánh cửa, cánh cửa kêu ình ình, người cô ta va vào một tranh chữ dài treo trên tường, bức tranh oà rơi xuống phủ lên họ. Liễu Nguyệt bảo:
- Tranh chữ rách rồi!
Trang Chi Điệp cũng bảo:
- Tranh chữ rách rồi!
Nhưng cả hai đều không có tay để cầm tranh chữ (tác giả cắt bỏ bốn trăm hai mươi hai chữ).
Khi Liễu Nguyệt rời phòng sách mù mịt khói thuốc, cô nói:
- Em vui lắm thầy ạ, giờ này ngày mai thân em ở trên giường người tàn tật kia, nhưng trái tim em ở trong phòng sách này.
Trang Chi Điệp nói:
- Không được như thế, Liễu Nguyệt ơi, em nên hận anh.
Liễu Nguyệt đáp:
- Anh cứ để mặc em, em không cần anh quan tâm.
Cô ta đóng kín cửa quay về phòng mình. Trang Chi Điệp nghe rõ tiếng bước chân cô ta đi về phòng. Cho đến khi nghe thấy tiếng cô ta mở cửa ken két, sau đó anh gục đầu xuống ghế đệm da.
Sáng hôm sau, Ngưu Nguyệt Thanh dậy thật sớm quét dọn hết trong nhà ngoài sân, lại nấu một nồi cháo, rồi mới đánh thức Liễu Nguyệt . Liễu Nguyệt thức dậy, thấy xấu hổ, vội vàng đi gọi Trang Chi Điệp. Ba người ngồi cùng mâm ăn cơm. Ăn xong, Liễu Nguyệt ngồi ở trong phòng khách chải đầu, kẻ lông mày, cài hoa, đeo dây chuyền, hoa tai, cứ nhất định đòi Ngưu Nguyệt Thanh và Trang Chi Điệp ngồi bên cạnh làm cố vấnh, sửa sọan từ đầu đến chân suốt hai tiếng đồng hồ, thì pháo cưới nổ vang trời dậy đất. Ngưu Nguyệt Thanh lập tức giục Liễu Nguyệt cởi giày, ngồi trên giường ngủ, còn mình tự mở rộng cửa buồng. Đây là đoàn người rước dâu gồm hàng chục người, có hai mươi hai xe đến đón, đậu không hết ở trong sân to của hội văn học nghệ thuật, nên đã sắp hàng một ở ngoài cổng lớn. Bà Vi đã được nhận phong bì chạy trước chạy sau, tươi cười với từng người đến đón dâu, lại nghiêm nhặt ngăn ngừa những kẻ vô công rồi nghề trên phố đi vào sân to.
Đại Chính ngực đeo hoa hồng, được người dìu đi đã lễ phép cúi đầu chào Trang Chi Điệp và Ngưu Nguyệt Thanh. Chân phải bị liệt của anh ta dã lùi về đàng sau sắp sửa quỳ xuống thì Trang Chi Điệp đã ngăn lại, bảo cúi lưng thôi cũng được. Đại Chính liền cúi gập người xuống, rồi đi sang buồng ngủ đi giày cho Liễu Nguyệt, sau đó bế cô ta xuống, cài lên ngực cô ta một bông hoa đỏ tươi như ở ngực áo mình. Liễu Nguyệt lẳng lặng nhìn anh ta. Khi Đại Chính cài hoa, cầm tay cô dâu hôn vào môi, thì Liễu Nguyệt mấp máy môi nói với Trang Chi Điệp và Ngưu Nguyệt Thanh đang đứng nhìn ở cửa:
- Anh ấy còn học cái lối phương Tây đấy!
Đài Chính ngượng đỏ mặt tía tai. Sau đó những người đón dâu ngồi xuống hút thuốc, ăn cỗ uống rượu, thưởng thức tranh chữ trên tường, đi sang phòng sách xem sách xếp đầy bên trong. Khi chiếc đồng hồ quả lắc điểm mười tiếng, thì nói một tiếng "lên đường". Người bám ở sàn cửa sổ trên của nhà gác thả tràng pháo dài ba vạn mối xuống, châm lử