Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343113
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3113 lượt.
giống Liễu Nguyệt không? Cặp mắt đôi mày quần thật nặng theo Liễu Nguyệt.
Liễu Nguyệt nhìn kỹ, cũng cảm thấy giống lắm, liền nói một câu:
- Em đẻ theo dáng người ta chăng?
Nói xong xấu hổ nép vào khung cửa im lặng.
Trang Chi Điệp nói:
- Liễu Nguyệt này, ngày thường em và chị em ở nhà. Lúc nào rảnh có thể vào phòng này đọc sách.
Hạ Tiệp nói:
- Ở phòng sách của anh là điện kim loan của hoàng đế, người thường không được vào. Hôm nay tôi được nhờ vinh dự của chị Miên, mới vào ngồi đây được một lúc. Liễu Nguyệt vừa mới đến đã được ưu đãi lớn như thế.
Trang Chi Điệp cũng đỏ mặt đáp:
- Từ nay trở đi Liễu Nguyệt là người nhà tôi mà!
Hạ Tiệp càng bám rịt không buông, nói:
- Ái chà, nói thân mật quá nhỉ, người nhà anh phải không? – bước đến ghé sát vào tai Trang Chi Điệp khẽ bảo – Thuê mướn người giúp việc, nhưng không phải vợ bé đâu nhé. Anh đừng có phạm sai lầm đấy.
Trang Chi Điệp ngượng chín mặt. Liễu Nguyệt không nghe thấy họ nói gì song biết rõ có liên quan đến mình nên chủ nhà xấu hổ, liền nói:
- Cho em xem sách, em không học làm nhà văn được đâu. Hàng ngày vào đây quét dọn vệ sinh, hít thở không khí ở đây cũng đủ rồi.
Ngoài cửa lại nghe có người đang nói:
- Quét dọn vệ sinh nhưng không được đánh chết muỗi dâu nhé, muỗi hút máu của thầy giáo Điệp thì muỗi cũng là trí thức, để chúng tôi đến, đốt chúng tôi, chúng tôi cũng thành trí thức rồi.
Mọi người quay đầu nhìn, một thiếu phụ xinh đẹp đang đứng trước cửa phòng sách, đàng sau thiếu phụ và Chu Mẫn, nụ cười tươi rói, xách một túi quà. Trang Chi Điệp đứng phắt dậy, đứng lên rồi nhưng không nói gì. Người thiếu phụ liếc anh một cái thật nhanh, cười hì hì, nói:
- Thưa thầy giáo Điệp, chúng em đến muộn, thầy giáo không giới thiệu cho chúng em sao?
Trang Chi Điệp lập tức hoạt bát hẳn lên, nhận gói quà của Chu Mẫn, mời hai người vào phòng sách lần lượt giới thiệu từng người. Khi nói đến, đây là phu nhân của Uông Hy Miên một hoạ sĩ lớn, thì chị Miên liền bảo:
- Có giới thiệu thì giới thiệu tôi, chứ tôi không bám vào vinh quang của Uông Hy Miên đâu nhé!
Liền đưa tay ra bắt tay Đường Uyển Nhi trước và nói:
- Dưới gầm trời này lại có người trắng như trứng gà bóc như thế này, nếu tôi là đàn ông, tôi sẽ lao vào cướp lấy em, không tiếc phải bỏ mạng đâu nhé!
Câu nói ấy làm cho Đường Uyển Nhi ấp úng, nét mặt bỗng dưng tiu nghỉu, cho đến khi Trang Chi Điệp giới thiệu chị ta với Liễu Nguyệt, mới dần dần tươi tỉnh lại, nhưng không bao giờ nhìn thẳng vào vợ Uông Hy Miên, chỉ ríu ra ríu rít nói chuyện với Liễu Nguyệt, thậm chí còn kéo tay Liễu Nguyệt năn nắn bóp bóp, lại còn rút một chiếc cặp tóc màu đỏ trên đầu mình cặp lên đầu Liễu Nguyệt, bảo:
- Sao mình vừa mới gặp Liễu Nguyệt đã thân thế này nhỉ, cứ cảm thấy đã gặp nhau ở đâu rồi. Cô em bé bỏng ơi, em phải nhớ chị nhé, sau này chị có đến xin gặp thầy giáo Điệp, em chớ có đóng kín cổng đấy nhé!
Liễu Nguyệt nói:
- Chị là đồng hương, là bạn của thầy giáo Điệp, nếu em không mở cổng, thì chị kiện lên thầy giáo Điệp thì khuôn mặt này hoàn toàn do chị bóp.
Từ nãy đến giờ Hạ Tiệp vẫn im lặng, cuối cùng đã lên tiếng:
- Nói xong chưa hả con ranh? Tôi luôn chờ chơi cờ với cô đấy.
Đường Uyển Nhi nói:
- Xin chị chớ sốt ruột, em còn phải đi gặp mặt cô đã chứ!
Liễu Nguyệt nói:
- Em cũng xuống bếp đây, em dẫn chị cùng đi.
Xuống bếp, Liễu Nguyệt nói:
- Thưa chị, có khách đến, chị nghỉ tay đi tiếp chuyện, để em giúp việc cho thầy giáo Phòng.
Chu Mẫn vội vàng giới thiệu Đường Uyển Nhi với Ngưu Nguyệt Thanh. Ngưu Nguyệt Thanh hấp tấp phủi tro bụi trên người, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy một người tươi rói đang đứng trước mặt chợt sững người. Liễu Nguyệt xinh thì xinh thật không tìm ra chỗ nào không thoả đáng trên nét mặt, còn Đường Uyển Nhi mắt nhỏ và sâu, trán cũng hơi hẹp, song da thịt thì như tẩy trắng, nhẵn bóng một cách vô hình. Ngưu Nguyệt Thanh nhìn mái tóc chải vấn đàng sau, chân tóc dày đặc, cứ tưởng là tóc giả, khi nhìn rõ là mái tóc đẹp trời cho, liền cất giọng:
- Đường Uyển Nhi đấy à, tuy mình mới gặp lần đầu, nhưng tên em thì tai nghe gần như đã thành kén! Cứ bảo để thầy giáo Điệp của em dẫn mình đi thăm em, song chẳng làm sao đi nổi, sống theo vị danh nhân này, anh ấy bận từ sáng đến tối, mình cũng bận, song cũng không biết bận những gì! Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, mình là con cua không càng, không bận mải phục vụ người ta, thì còn làm được gì? Người đời vẫn bảo, đàn bà sống nhờ đàn ông, ăn cơm của người ta, chạy theo người ta mà!
Mạnh Vân Phòng nói:
- Câu ấy chưa nói hết, ăn cơm của người ta, chạy theo người ta, đêm sờ đạn pháo của người ta.
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Anh chỉ được cái nói tục, chẳng cần nói Đường Uyển Nhi gọi anh là thầy giáo, người ta cũng là đàn bà con gái còn son trẻ, không sợ mất thể diện sao?
Mạnh Vân Phòng nói:
- Lúc mới quen nhau gọi là thầy giáo, chị cứ tưởng mình là thầy giáo thật sao? Dăm ba hôm quen rồi, thì hằm bà lằng cho mà xem! Khi Chi Điệp chưa nổi tiếng, chẳng phải cũng