XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342191

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2191 lượt.

i người cầm một chiếc rìu đề phòng bất trắc.
Điểm dừng chân thứ nhất là siêu thị Walmart ngoại ô. Đường Ngạo chọn một chiếc xe hàng lớn, chỗ ngồi rất cao, tương đối an toàn. Suốt dọc đường đi năm con zombie vừa đi vừa hừ hừ ha ha nói chuyện phiếm cùng Hải Mạt Mạt, chọc cho Hải Mạt Mạt cười ha ha. Nói thật, tổng giám đốc Đường có chút khó chịu: “Mạt Mạt, đừng nói chuyện với người lạ. Zombie lạ cũng không được!”
Tô Bách dừng xe cách siêu thị hơn năm trăm mét, đỗ xe xong anh để năm con zombie xuống xe, lại bảo Hải Mạt Mạt dặn dò chúng nó một lần nữa. Năm con zombie nhanh chóng đi vào siêu thị. Chỉ chốc lát sau, có một con mang theo bốn con zombie đi đến, hơn nữa còn vác theo lương thực.
Đường Ngạo mở cửa xe, lại đặt Hải Mạt Mạt vào trong xe. Anh và Tô Bách cầm rìu và dao, đề phòng bốn con zombie. Hải Mạt Mạt ở trong xe đàm phán điều kiện với zombie xong, zombie đưa lương thực tới, Đường Ngạo đội mũ bảo hiểm cho chúng nó.
Tô Bách đứng ở bên cạnh, quan sát zombie ở cự ly gần như thế này anh vẫn có chút lo lắng. Đường Ngạo lại như chẳng cảm thấy gì, tỉ mỉ cài khóa cho bọn chúng.
Mấy con zombie đội mũ bảo hiểm xong, một con còn dùng gậy gỗ gõ thử vào đầu, tất cả mọi người đều rất hài lòng.
Sau khi bọn chúng đi vào lại có thêm nhiều zombie nữa đi ra, hơn hai trăm chiếc mũ trong xe nhanh chóng được tiêu thụ hết bay. Trong xe đã chất hơn một ngàn cân lương thực lại vẫn có zombie lục tục ra ngoài. Đường Ngạo chỉ đành để Hải Mạt Mạt nói địa chỉ, bảo chúng nó mang lương thực đến cửa hàng nhỏ bên bờ sông Bách Lộ lấy.
Hải Mạt Mạt phiên dịch chi tiết cho chúng, đám zombie dần dần giải tán. Cũng có zombie kém thông minh phát hiện nơi này có đồ ăn, bắt đầu vây quanh.
Đường Ngạo chém chết mấy con, thấy bọn chúng tới càng ngày càng nhiều, đành lên xe quay về.
Lần tuyên truyền này vô cùng thành công, ngày đó đã nhận được đơn đặt hàng hơn bốn trăm chiếc mũ bảo hiểm của zombie. Tính trung bình một ngày sản xuất năm mươi chiếc thì đây đã được tám ngày rồi.
Bọn họ coi như hoàn toàn không phải lo đến vấn đề lương thực nữa.
Có đầy đủ thức ăn và nơi ở an toàn, tâm trạng của mọi cũng thả lỏng hơn rất nhiều. Mấy người phụ nữ được rảnh rỗi, đương nhiên bắt đầu suy tính chuyện khác.
Trong đó Tô Thiến vẫn tự cho mình là nữ chủ nhân nơi này, bình thường nói chuyện với mọi người cũng tỏ vẻ vênh váo. Vương Phượng là người lớn nhất, bình thường luôn săn sóc mọi người. Lưu Vân Mỹ có con, biết tình cảnh của mình, vì vậy cực kỳ cẩn thận, đối xử với ai cũng mang mấy phần nhẫn nhịn.
Kiều Tiểu Vũ và Ngô Hoa lại không nghĩ như vậy! Mọi người đều thuộc ASA, ai cũng ngang hàng. Hơn nữa câu lạc bộ tập thể hình cũng chỉ là loại ăn bám, sao có thể sánh bằng nhân viên chính thức?
Vì vậy mấy người phụ nữ không có việc gì bắt đầu làm nũng lấy lòng Đường Ngạo.
Tô Thiến âm thầm sốt ruột, Đường Ngạo là loại người gì cô ta cũng từng “đi sâu tìm hiểu”. Đối mặt với những người phụ nữ ‘bật đèn xanh’, còn có thể trông mong anh không ‘rục rịch’ sao? Chỉ cần đối phương không phải Nhị sư huynh [1'>, ai đến anh cũng không cự tuyệt.
[1'> Nhị sư huynh: chỉ Trư Bát Giới.
Hôm nay, Tô Bách ngồi trong lều tính toán nguyên liệu còn lại có thể sử dụng trong bao lâu, các công nhân khác đều đã bắt đầu bắt tay chế mũ bảo hiểm. Đường Ngạo đang vẽ bộ bảo vệ răng cho zombie. Bởi vì nhiễm virus, zombie bị cảm giác đói khát khống chế, gần như cả ngày đều phải ăn cơm. Với cường độ này, hàm răng đương nhiên không chịu nổi.
Nếu như có bộ bảo vệ răng, các zombie có thể không cần lo răng lợi không tốt nữa.
Anh vùi đầu sửa bản vẽ, một thân thể ấm nóng ôm tới: “Đường tổng đang làm gì vậy?”
Có tiện nghi không chiếm thì còn là đàn ông sao? Tổng giám đốc Đường lúc này dùng cánh tay đụng vào hai viên tròn mềm mại, nói: “Sản phẩm mới, muốn xem không?”
Người dựa vào là Kiều Tiểu Vũ, cô ta đương nhiên thuận thế ngang nhiên xông qua, cả người gần như áp sát vào trong lòng Đường Ngạo. Đường Ngạo không biến sắc cầm bàn tay nhỏ bé của cô ta, dùng ngón trỏ chỉ vào bản vẽ, giải thích các bộ phận thiết kế.
Trong lều hai người quả thực sắp dính lấy nhau, Tô Thiến nghiến răng kêu ken két.
Đến phiên cô ta nấu cơm, cô ta suýt chút nữa đã cho Nitrosodimethylamine [2'> vào bát Kiều Tiểu Vũ rồi. Trên bàn cơm quá nhiều người, ngồi rất chật. Đường Ngạo ôm Hải Mạt Mạt vào trong lòng, hai người còn dùng chung một bộ bát đũa. Đương nhiên không phải bát đũa không đủ mà vì bồi dưỡng tình cảm là sở trường của anh.
[2'> Nitrosodimethylamine: Một tác nhân gây ung thư.
Đường đường Đường tam công tử ra tay, còn không đối phó được một con nhóc sao?
Anh gắp bánh bao nhân rau từ từ đút cho Hải Mạt Mạt. Hải Mạt Mạt rất thích ngồi trong lòng anh, cô bé rất ngoan, ăn không cần dỗ.
Một cái bánh bao, Đường Ngạo và cô bé cứ ba một miếng con một miếng. Chính anh đều cảm thấy thật nghiệp chướng. . . Bên cạnh có ít nhất ba người đẹp vậy mà anh và một đứa bé lại. . . . . . Aiz, nói nữa sẽ khóc mất.
Buổi tối lúc ngủ, Tô Thiến theo thường lệ muốn lên tầng,