XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342201

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2201 lượt.

áo nhiệt. Cho đến khi nhìn thấy Tô Bách đứng ở bên ngoài rạch.
Anh ta vẫn mặc quần áo ngày hôm qua, dịch nhờn trong miệng có vẻ vô cùng bẩn thỉu. Anh ta nhìn chằm chằm đám phụ nữ sau rạch, giống như một con sói sắp sửa chết đói nhìn chằm chằm một con gà.
Đám phụ nữ rợn hết cả người, vội vàng rời khỏi sân cỏ đi ăn cơm.
Hải Mạt Mạt lại xới một bát cơm, gắp thêm ít cải trắng Vương Phượng làm. Nhìn thấy cô bé tới, trong mắt Tô Bách lóe lên ánh sáng đói bụng, không khỏi thét dài một tiếng.
Hải Mạt Mạt nói chuyện với anh ta một lúc, cho đến khi anh ta bình tĩnh lại mới đặt tấm gỗ đi qua. Đường Ngạo cũng đi tới, mặc dù không muốn giết chết Tô Bách, nhưng để anh ta làm Hải Mạt Mạt bị thương cũng không hay.
Hải Mạt Mạt cầm bát đũa đút cho anh ta ăn từng miếng. Tô Bách ăn như hổ đói, một bát cơm nhanh chóng hết bay. Anh ta lại gào thét gì đó, Hải Mạt Mạt chỉ lắc đầu.
Đường Ngạo ôm lấy Hải Mạt Mạt, Hải Mạt Mạt bình tĩnh nhìn vào mắt Tô Bách: “Nếu như chú thật sự muốn tiếp tục sống, nhất định phải chờ, phải nhịn.” Tô Bách ngã xuống đất, thở dốc, cảm giác đói bụng càng ngày càng mãnh liệt. Anh ta nắm một túm cỏ, nhìn một lúc lâu, đột nhiên đập lên mặt đất. Sau đó anh ta nhìn Đường Ngạo gào thét, Đường Ngạo không đành lòng nhìn nữa, ôm lấy Hải Mạt Mạt đi vào cửa hàng nhỏ.






Kỹ Năng Khoác Lác
Mấy ngày sau đó, mọi người đào xong rạch sâu, lại nới rộng lưới an toàn hơn hai mét. Đường Ngạo và Cầu Đại Vân thường đi ra ngoài tìm vật phẩm cần thiết, dù sao người càng ngày càng nhiều, đồ vật cần thiết quả thực vụn vặt đến đáng sợ.
Bọn họ ra ngoài, trong nhà do Vương Phượng làm chủ. Tô Thiến tức đến bốc khói, thường không nghe lời, tranh chấp với Vương Phượng. Trước kia khẩu phần lương thực là do Tô Bách phân phối, hiện giờ Tô Bách xảy ra chuyện ngoài ý muốn, khẩu phần lương thực đương nhiên do Vương Phượng phân phối.
Dù sao cô cũng từng làm mẹ nên bình thường hay quan tâm đặc biệt Hải Mạt Mạt và con trai Lưu Vân Mỹ, có lúc sẽ cho hai đứa bé chút Popcorn, bánh gạo. Ôn Lan đang có thai cũng sẽ được thêm chút canh bổ.
Tô Thiến đương nhiên ngứa mắt, thường mắng cô giả nhân giả nghĩa, kiếm cớ lười biếng v…v…
Hải Mạt Mạt rất ngoan, gật đầu rồi ôm đồ ăn vặt lên tầng.
Lúc này Đường Ngạo mới chuyển sang Tô Thiến. Tô Thiến cúi đầu, anh nói nhẹ như lông hồng: “Vương Phượng, cho cô ta thức ăn nước uống ba ngày.”
“Cái gì?” Tô Thiến không dám tin vào tai mình, mọi người cũng ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên Đường Ngạo đuổi thành viên trong nhóm.
Cầu Đại Vân cũng kinh ngạc, thật ra theo cô ta đây cũng chỉ là chút tranh cãi nhỏ mà thôi.
Đường Ngạo cất bước đi vào trong: “Không nghe thấy tôi nói gì sao?”
Lúc này Vương Phượng mới đáp một tiếng, lấy chút bánh bao, bánh bích quy và đồ hộp bọc lại, đưa cho Tô Thiến. Tất cả mọi người cảm thấy Đường Ngạo chỉ dọa Tô Thiến thôi, không đuổi người thật.
Đường Ngạo ném đồ ăn cho Tô Thiến, lạnh lẽo nói: “Cút!”
Tô Thiến lúc này mới phát hiện ra anh nghiêm túc, cô ta lập tức nhào tới: “Asa, em sai rồi! Em không cố ý, tha cho em lần này đi.”
Đường Ngạo dường như không muốn nói thêm với cô ta một chữ nào, trực tiếp túm tóc cô ta kéo ra trước rạch, kê tấm ván gỗ rồi ném cô ta ra ngoài.
Tô Thiến đâu chịu cam tâm, nắm thật chặt cánh tay anh không thả: “Tôi biết, anh đã sớm muốn đuổi tôi đi từ lâu rồi đúng không? Anh muốn trả thù chuyện lần trước tôi bỏ các người lại đúng không?”
Đường Ngạo nhìn cô ta một cái, trong mắt mang theo vẻ thương hại: “Thật ra chuyện lần trước tôi thực sự không để trong lòng. Dưới tuyệt cảnh, đừng nói là cô, ngay cả tôi cũng sẽ vứt bỏ đồng bạn. Nhưng cô không nên bắt nạt Mạt Mạt.”
Anh chỉ nói đến đây thôi, trong tình cảnh lúc này, Hải Mạt Mạt là phiếu cơm của mọi người, còn cô ta cũng chỉ là con búp bê thổi khí mà thôi.
Một búp bê thổi khí lại cố gắng tranh địa vị với phiếu cơm vốn đáng chết.
Anh quay đầu lại đi vào trong cửa hàng nhỏ, mặc cho Tô Thiến ở bên ngoài kêu gào.
Tô Bách đứng bên vẫn không nhúc nhích, không khí trong cửa hàng nhỏ vô cùng nặng nề. Trước kia mọi người chỉ cảm thấy Đường Ngạo đối tốt với Hải Mạt Mạt, nhưng tốt bao nhiêu thì không ai biết.
Mà chuyện này đã thể hiện rõ: ở nơi này Hải Mạt Mạt là sự tồn tại mang tính nguyên tắc.
Không ai nói nữa, mọi người cứ theo lẽ thường làm thêm giờ. Hải Mạt Mạt ở trên tầng chơi với Gâu Gâu một lát, Đường Ngạo cũng đi lên, ôm cô bé đọc sách.
Tô Thiến ở bên ngoài kêu gào một lúc, đột nhiên hét ầm lên, không lâu sau thì im bặt. Mọi người ai làm chuyện nấy, không ai đi ra ngoài nhìn xem. Bình thường nhân duyên của cô ta vốn không tốt, chẳng ai muốn quan tâm. Hơn nữa. . . . . không ai biết lần sau sẽ là ai.
Ánh mắt Cầu Đại Vân nhìn Đường Ngạo lại thêm mấy phần tán thưởng, người đàn ông này nhìn như lạnh lùng nhưng lại rất thương con gái.
Sau chuyện này, tất cả mọi người nhận thức được địa vị của Hải Mạt Mạt, càng quan tâm yêu chiều cô bé hơn. Dù Đường Ngạo có ở nhà h