XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342870

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2870 lượt.

a!”
“Biến ngay!”
Một thời gian sau, trong lúc ngồi dùng bữa Từ Văn Diệu tình cờ nhắc với Vương Tranh chuyện Quý Vân Bằng vẫn kiên quyết muốn từ chức để đi tìm Tạ Xuân Sinh. Vương Tranh không bình luận gì nhiều, chỉ bảo chuyện gì đến sẽ đến, tự mọi người có một phần số và những chọn lựa riêng biệt. Từ Văn Diệu tỏ ý là anh không ủng hộ, nhưng đứng ở lập trường của một người bạn thì nhất định khi nào họ cần anh sẽ ra tay trợ giúp.
Chớp mắt một cái, trời đã vào hè, thành phố G nắng nóng điên người, lại còn thường xuyên đi kèm sấm chớp gió giật mưa rền. Trong thời tiết oi bức thế này, Vương Tranh không chịu nổi liền đổ bệnh mấy ngày. Từ Văn Diệu liên tục đi công tác ở Châu Âu nên chẳng mấy khi ở nhà, có muốn chăm sóc cho người yêu cũng không được, chỉ đành biết ủy thác Vương Tranh cho dì Trâu, nhưng mỗi ngày đều gọi điện thoại đường dài về han hỏi đủ thứ chuyện. Vương Tranh được dịp trêu chọc anh một phen. Cái bệnh cảm cúm đó chỉ cần uống vài bát trà gừng liền khỏi chứ chẳng có gì nghiêm trọng cả. Từ Văn Diệu đời nào chịu nhượng bộ, mắng yêu cậu vài câu rồi đe dọa là chờ anh về rồi sẽ đánh đòn cậu một trận cho biết.
Vương Tranh hết sức hả hê và vui thích khi biết Từ Văn Diệu sốt sắng lo lắng cho cậu như thế, nên cũng không gây ra chuyện gì phật lòng trái ý anh. Hơn nữa, sắp cuối học kỳ rồi, cậu cũng bận rộn lên hẳn khi đảm nhiệm chuyện chấm thi cho những sinh viên bảo vệ luận án tốt nghiệp. Thật ra việc này mấy năm trước cậu đã làm rồi, suốt quá trình có thể nói có phần thảnh thơi, ai ngờ giữa chừng lại xảy ra vấn đề.
Chuyện là như vầy, có một sinh viên viết luận văn rất tệ, nhưng vì bị áp lực tinh thần quá lâu nên khi đi khám bệnh được phán là mắc chứng trầm cảm u uất. Những giáo sư trong trường không muốn phát sinh chuyện gì rắc rối bèn ngỏ lời đánh ý với các giáo viên chấm thi, cho sinh viên ấy đậu tốt nghiệp. Nhưng không hiểu sao chuyện đó lại bị những sinh viên chưa ra trường biết được, trong đó có một sinh viên ban đầu luận văn được đánh giá bậc ưu, nhưng đến lượt Vương Tranh thì cậu ta trả lời không được câu hỏi nên bị hạ xuống bậc tốt đã vô cùng tức tối chạy tới hỏi Vương Tranh. Cậu ta không vừa lòng với câu trả lời nên đã nổi giận, vô tình khiến cuộc tranh luận tiến triển theo đà không tốt, còn cho rằng giáo viên của hội đồng chấm thi cố tình làm trái luật, sao có thể cho một sinh viên kém được thông qua luận văn, trong khi đó lại làm khó dễ một sinh viên ưu tú như cậu ta.
Vốn dĩ chuyện lùm xùm này cũng không có gì lớn cả, nhưng lại bị mọi người xuyên tạc, bóp méo theo nhiều kiểu khác nhau khiến tình hình càng thêm tồi tệ. Và xui xẻo hơn, phụ huynh của cậu sinh viên ưu tú nọ là người trong hội hiệp thương của thành phố G, vừa nghe tin con trai mình gặp phải chuyện như vậy liền cho rằng Vương Tranh là người bất công, nên dùng đủ loại quan hệ gây áp lực nhằm yêu cầu khoa nghiêm túc xử lý chuyện bất công lần này. Sau đó, chẳng biết gia đình họ tìm đâu ra điện thoại nhà Vương Tranh, trực tiếp gọi tới chửi mắng cậu, thậm chí còn dùng ngôn từ uy hiếp, nếu cậu không cho luận án của con trai họ đạt loại ưu sẽ không để cậu yên thân.
Vương Tranh tức giận đến run người. Cậu đã dạy ở đại học bao năm nay nhưng lại lần đầu gặp phải kiểu gia đình có người lớn không biết lý lẽ thế này. Nếu đối phương ăn nói đàng hoàng cậu còn tường tận giải thích, nhưng đằng này lại dùng thế lực mà o ép, đúng hệt loại Vương Tranh thấy phản cảm nhất. Cậu lặng lẽ cúp điện thoại, viết ngay một bức thư gửi cho khoa chỉ ra rất nhiều lỗi sai nghiêm trọng mà sinh viên kia mắc phải trong luận văn. Đồng thời dứt khoát nói nếu luận văn như thế này mà được xếp hạng ưu thì khác nào tự hạ thấp trình độ luận văn ưu tú của khoa chúng ta.
Chẳng ai ngờ người luôn ôn hòa nhã nhặn như thầy Vương lại nghiêm khắc đưa ra những chứng minh vô cùng chuẩn xác như thế. Gia đình đối phương có muốn gây sự cũng không thể mạnh mồm cãi láo khi có bằng chứng hẳn hoi, lãnh đạo khoa cũng không biết nói gì hơn. Hơn hết, đại học Z có uy tín hơn trăm năm, nào chịu để yên chuyện gia đình sinh viên dùng thế lực ép buộc giáo viên hạ thấp yêu cầu đối với sinh viên. Và cũng vì vậy mục tiêu dĩ hòa vi quý ban đầu của nhà trường liền bị thay đổi, khiến tình hình càng lúc càng rùm beng lên. Khoa cũng không hài lòng với cách xử lý của Vương Tranh, còn gia đình nọ hùng hổ tuyên bố rằng ngày tháng còn dài Vương Tranh cứ chờ mà xem!
Chuyện này chưa qua thì chuyện khác lại kéo đến. Mấy ngày sau, Vương Tranh bị phó chủ nhiệm khoa gọi vào trường gặp mặt. Vị phó chủ nhiệm này là người từ nơi khác đến, tới thành phố G chưa tới một năm, giỏi về hành chính, học thuật thì chẳng mấy tinh thông, nhưng biết đối nhân xử thế lại khôn khéo đưa đẩy, luôn vô tình hữu ý đi giúp đỡ những thầy cô trẻ tuổi, thành ra tình đồng nghiệp cũng khá bền chặt.
Phó chủ nhiệm tuổi chừng trên dưới năm mươi, dáng người to béo, trán cũng đã hói rạc cả ra. Ông mời Vương Tranh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, xoa xoa hai tay rồi nói: “Tiểu Vương, tôi gọi thầy tới là có chuyện thông báo với thầ