Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342747

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2747 lượt.

ra ngoài. Hắn ngồi hút thuốc trên giường, thuốc cháy hết, cậu nhóc cũng tắm xong, mặc áo tắm ra ngoài, vân không quên quyến rũ gọi hắn một tiếng: “Ông chủ…”
Hắn vốn luôn là kẻ rất phóng khoáng, nên liền rút một sấp tiền từ trong bóp da ra đưa cho cậu ta: “Cũng Tết rồi, lấy tiền mua vài bộ quần áo mới.”
Cậu nhóc vui sướng nhận lấy, không đếm xem bao nhiêu liền nhét vào trong túi quần bò, cười đon đả sáp vào lòng hắn: “Cảm ơn ông chủ, anh thật lợi hại, lúc nãy anh làm em mệt gần chết!”
Lý Thiên Dương ngẩn ra một lúc lại rút thêm vài tờ giấy bạc đưa cho đối phương. Người kia hớn hở tiếp nhận, đưa đẩy mời: “Anh có muốn em phục vụ kiểu khác không? Chẳng phải em nói quá nhưng ở đây em có tiếng biết chiều khách lại nhiều kỹ thuật…”
“Không cần.” Lý Thiên Dương thở ra một hơi, đứng dậy vỗ vai cậu. “Cầm tiền… Rồi nghỉ ngơi đi.”
Nháy mắt, nụ cười quyến rũ luôn treo sẵn trên môi của cậu ta chợt sượng lại, chỉ biết “Hả?” một tiếng.
Lý Thiên Dương vừa mặc quần áo vừa nói: “Tôi nói thật lòng, dành cho mình một ngày nghỉ đi, muốn làm người chuyên nghiệp cũng không cần làm tới bước này đâu.”
Cậu nhóc lại khôi phục vẻ bình thản lúc đầu, cười khúc kha khúc khích vẫy sấp tiền trong tay: “Em biết rồi, cảm ơn ông chủ.”
Lý Thiên Dương chỉ cười có lệ, khoác áo choàng, quàng khăn mang bao tay rồi bước ra cửa. Cậu nhóc vội vã đuổi theo, tươi cười nói: “Ông chủ, em để lại số điện thoại cho anh, khi nào rảnh cứ tới tìm em, em giảm giá cho!”
Hắn quay đầu, nhìn cậu ta dưới ánh đèn mờ ảo na ná với Vương Tranh mà thấy lòng xốn xang, bất giác lại nhoẻn miệng cười, lời nói cũng ôn tồn hơn một chút: “Không cần, tôi biết tìm cậu thế nào. Tạm biệt.”
“Tạm biệt!”
Lý Thiên Dương nhẹ nhàng khép cửa, vào thang máy đi xuống dưới lầu, băng qua sảnh lớn, để người giữ cửa ân cần mở cửa thay hắn, không khí ướt lạnh buổi đêm đặc trưng của thành phố miền Nam phả vào mặt. Hắn kéo lại áo khoác, ngồi vào taxi. Tài xế dùng thứ tiếng phổ thông lọng ngọng hỏi: “Anh muốn đi đâu?”
Đúng rồi, phải đi đâu? Lý Thiên Dương đứng ngay ngưỡng cửa thời gian, sau lưng là ngùn ngụt chuyện cũ không thể vãn hồi, trước mắt lại mịt mùng sương mù chẳng tỏ tương lai lối về. Hắn phải đi đâu mới đúng? Làm sao để mỗi bước đi đều sẽ chắc chắn dẫn hắn tới nơi hắn thuộc về và cần đến?
“Khu dân cư XX đường XX.” Lý Thiên Dương trầm ngâm một lát mới nói ra địa chỉ vô cùng xa lạ mà hắn chỉ thấy qua đúng một lần nhưng lại hết sức nhớ kỹ.
Đó là căn hộ đã sang tay tuổi thọ chín năm, là nơi Vương Tranh ở.
Trên taxi, Vu Huyên đã trở bệnh khi vẫn chưa tới bệnh viện.
Cô tựa như loài sinh vật chớp mắt liền tàn hơi, cuộn thành một khối mà ôm ngực run rẩy, vì hít thở khó nhọc nên thỉnh thoảng lại gầm lên vài tiếng đau đớn.
Vương Tranh không làm được gì khác hơn là ôm chặt cô vào lòng, vuốt ve lưng cô rồi lặp đi lặp lại những lời như mớ: “Sắp đến rồi, chúng ta sắp tới nơi rồi, cậu cố chịu một chút, nhanh thôi…”
Cậu chẳng biết phải nói gì hơn thế, biết Vu Huyên bị ung thư phổi là một chuyện, thấy cô phát bệnh lại là một chuyện khác. Trong quá trình chóng vánh đó, cô gái tuổi đời tươi trẻ xinh đẹp đến mức ai ai cũng phải ngước nhìn lại bỗng chốc suy tàn rệu rã, giống như có một cái máy trộn vữa bên trong cơ thể cô đang không ngừng vận hành, cắn xé ngấu nghiến sự sống cùng sự tươi trẻ mà bấy lâu nay cô ngụy trang thành những cánh ve mỏng tang rồi xoáy tròn thổi hết ra ngoài. Lúc này đây, dù trên mặt Vu Huyên có dậm son phấn dày cỡ nào cũng không che giấu nổi vẻ bệnh tật đau đớn của cô, ngũ quan đã vặn vẹo đến mức như thể có đôi tay vô hình nào đó coi mặt cô như chiếc khăn tay và ra sức vắt kiệt. Trong khoảnh khắc đó, Vương Tranh kinh hoàng nhận ra, Vu Huyên là một người bệnh đang cận kề tử vong. Cô không bao giờ có thể là cô bạn học ngập tràn sức sống ngày xưa của cậu nữa. Cơ thể, máu thịt và da dẻ của cô đang biến mất dần, nụ cười lúng liếng lúm đồng tiền cũng dần tan đi trong sự xói mòn của thời gian.
Và đau đớn thay, Vương Tranh chỉ có thể đứng nhìn sự tàn phai này, bất lực.
Khi Vương Tranh bế cô chạy xộc vào bệnh viện mới phát hiện cô đã gầy đến gần như là không khí, miệng cô luôn kêu rên đau đớn như người trong cơn hấp hối, tay lại siết chặt lưng áo cậu còn cào bật máu cánh tay đang ôm lấy cô. Nhưng Vương Tranh đâu còn để ý gì nữa, vết xây xát đó có là gì so với sự thống khổ mà Vu Huyên đang chịu hiện giờ. Cậu cắn răng nén cơn khó chịu cùng nỗi kinh hoảng trong lòng xuống, giao Vu Huyên cho nhân viên cấp cứu, cố lấy giọng bình tĩnh báo cáo lại tình hình Vu Huyên trước và sau khi phát bệnh.
Đến khi một nhóm y tá bác sĩ đẩy cô vào phòng cấp cứu, Vương Tranh mới thấy sức lực cả người như bị hút cạn, chân mềm nhũn ra, phải vươn tay vịn vào tường mới chống đỡ được cả người. Lúc này mới phát hiện ra tay cậu đã run rẩy không thôi, có nắm siết cỡ nào cũng không ngăn được nỗi kinh sợ đang có. Cậu hít sâu mấy hơi, vô lực ngả xuống chiếc ghế gần đó.
Áp lực dâng lên ào ào như thác đổ, như chực xé tung lồng ngực mà lao ra ngoài. Giờ khắc này, Vươ


XtGem Forum catalog