Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342769
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2769 lượt.
ười dẫn đường quay lại, tay cầm theo một bình hoa to. Vương Tranh đón lấy, biếu đối phương chút tiền, người kia vui vẻ nhận lấy rồi rời đi. Vương Tranh vừa tính bỏ hoa vào lọ thì Từ Văn Diệu đã lặng lẽ giành lấy, như thể bực tức ai đó mà hằn học cắm những cành hoa vào bình. Vương Tranh thở dài, nói: “Đừng đau lòng quá, sau này chúng ta sẽ thường xuyên tới đây thăm anh ấy”.
“Anh không biết phải nói gì, rõ ràng là mỗi năm anh đều gửi tiền để người nhà lo cho thầy ấy. Bọn họ bảo rằng, thầy mang danh giết người nên không thể chôn trong phần mộ của dòng họ, anh bảo không sao, anh sẽ lo hết tất cả chi phí, và còn mua luôn cả mộ phần cho thầy ấy. Sau đó, họ lại bảo, đất ở quê sẽ bị thu hồi, tốt nhất nên an táng thầy ở nội thành cách nhà không xa. Nghe vậy anh cũng không phản đối. Mẹ kiếp, anh cứ như thằng ngốc, hằng năm đều nhắm mắt mà gởi tiền cho họ, để họ có thể đi tảo mộ, có thể đốt cho thầy ít giấy tiền vàng bạc. Anh không thể nào ngờ được người ta có thể đối đãi thất đức đến thế với cả người đã khuất…”.
Giọng nói của Từ Văn Diệu không kìm nén được bỗng chốc lại vỡ òa. Vương Tranh đau lòng không nói nên lời xoa vai anh.
“Đều là lỗi của anh. Nếu không phải vì anh thầy ấy đâu bị như vậy, hoặc chí ít cũng sẽ không chết, nói không chừng bây giờ còn đang sống rất hạnh phúc, cưới vợ sinh con, và có một chức danh bình thường, trải qua những ngày bình yên của một người bình thường. Tất cả đều tại anh, anh đã phá hủy cuộc đời của thầy ấy. Khi đó anh thật sự thích thầy ấy… em nói xem, thích một người như vậy, sao lại có thể nhẫn tâm hủy hoại…”.
Anh nghẹn ngào, kể ra từng chút những rung động của tình cảm đầu đời, sự thống khổ và tàn nhẫn đã diễn ra trong quá khứ. Anh đã không hề tha thứ cho bản thân, đứng trước linh vị của người thầy anh yêu mà đem hết những xấu xa, dơ bẩn trước nay chưa bao giờ công khai cho người khác, bày ra dưới ánh mặt trời. Không phải anh đang sám hối, vì anh không tin vào sự cứu chuộc, nhưng như Vương Tranh đã nói, cách duy nhất để tìm ra được lời giải cho vấn đề gút mắc mãi không có đáp án chính là triệt để phơi bày từng ngóc ngách của nó ra.
Khoảng thời gian nông nổi đó, có một thiếu niên vừa cố chấp vừa điên cuồng, nhìn đâu cũng chỉ thấy tình yêu của mình, đã không chịu nổi cơn ghen tuông dằn vặt mà phá hủy toàn bộ cuộc sống của người khác. Có lẽ, thế giới của người ấy sẽ suy tàn và sụp đổ một lúc nào đó, nhưng có biện giải cỡ nào thì cậu thiếu niên kia cũng chính là kẻ tiên phong giáng những nhát phá hoại đầu tiên. Cũng bởi vì lẽ đó mà sau này, cậu ta mới vận dụng tất cả sức lực nhằm gánh chịu hết thảy những đau thương cùng gánh nặng của người khác. Cậu ta liên tục thay đổi tình nhân, không cách nào thật lòng yêu thương được ai, mà chỉ như lướt qua cuộc đời của những người xa lạ.
Từ Văn Diệu chẳng rõ mình bị gì, chỉ thấy bản thân run rẩy bật thốt ra hết những bí mật khó nói trong lòng bấy lâu. Trái tim anh như hốt hoảng không thể khống chế được, có lẽ do lo sợ Vương Tranh sẽ vì điều này mà sợ hãi, thậm chí xa lánh anh cũng không chừng. Quá khứ đã qua đó như một lời nguyền khiến tự bản thân anh không cách nào giãy giụa được. Anh có thể ngang nhiên đối chọi với người khác, đối chọi với cả quy tắc xã hội, nhưng lại chẳng thể chống lại một lời nguyền rủa vô hình, và đồng thời cũng chẳng thắng được nỗi khiếp sợ hèn yếu sâu tận trong đáy lòng. Anh không dám ngẩng đầu, cam chịu nghĩ rằng, nếu như anh ngước nhìn và Vương Tranh tức giận bỏ đi. Như vậy, chắc chắn anh sẽ không sống nổi. Đặc biệt khi anh đang đứng ở đây, trước linh vị của người thầy bị anh làm hại, điều đó càng khiến anh nghẹt thở đến đau đớn.
Nhưng nếu quả thật chuyện đó xảy ra, thì đó cũng được xem như là một kết cục, chẳng phải sao?
Từ Văn Diệu chầm chậm xốc lại tinh thần, lấy lại bình tĩnh, ngẩng đầu lên nhìn về phía Vương Tranh, rồi nhắm mắt lại nói: “Tiểu Tranh, đó là những chuyện anh đã làm, chỉ cần anh còn sống thì không thể đảm bảo rằng đó là chuyện xấu xa cuối cùng của anh. Con người anh đã như vậy biết đâu lại làm chuyện gì đó đốn mạt và kinh khủng hơn nữa. Em… anh biết em có nguyên tắc sống của mình, nếu như em muốn đổi ý…”.
Anh không thốt nổi nên lời, những lời anh muốn nói ra giờ bỗng dưng như những giọt sương buổi sớm dần bốc hơi đi hết, anh khổ sở đến mức chỉ muốn chết đi. Rõ ràng trời trong xanh là thế, nhưng lại chỉ thấy buốt giá tận xương. Anh muốn có thể được ôm Vương Tranh thật chặt vào lòng, khát vọng được chạm vào từng tấc da thịt cậu, khát vọng để cơ thể hai người dán dính vào nhau, khiến nhiệt độ cơ thể của cả hai được hòa quyện. Khát khao sâu kín và cháy bỏng đó như một loại phản ứng tự nhiên của bản năng đi từ sinh lý đến tâm lý vậy. Nhưng làm sao có thể nói “nếu như” được chứ? Hai chữ “nếu như” ấy ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ đến, ngay cả ngửi mùi vị của nó cũng phải quyết tâm cự tuyệt kia mà.
Từ Văn Diệu chẳng thèm để ý đến điều gì, xấn lên ôm chầm lấy Vương Tranh. Anh không nói gì, chỉ không ngừng run rẩy, dùng hết tất cả sức lực mà ghì siết lấy Vương Tranh như muốn khảm cậ