Tác giả: Kiều Mạt Nhi
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 134971
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/971 lượt.
áng cho cô, mặc dù thiếu hương vị của mẹ, nhưng mà cũng đều ngon miệng như nhau. Sau đó dựa vào tâm tình thì quyết định ra ngoài hay không ra ngoài, muốn ra ngoài thì mặc một cái quần jean, chân đi dép lê ra ngoài tìm bạn bè lêu lổng, phần lớn là tới chỗ Nhân Nhân giúp đỡ đôi lần, nói chuyện phiếm, sau đó thì đến cửa hàng sách một quuyển to thay phiên nhau xem tiểu thuyết và manga về nhà K [2'> suốt cả đêm, hơn nữa không cần lo lắng sẽ bị mẹ niệm.
A! Loại cuộc sống này thật sự rất hạnh phúc, hạnh phúc tới thần tiên có thể đều hâm mộ.
Nhân Nhân nói cô kiếp trước nhất định làm không ít chuyện tốt, bằng không cũng nhất định không vui vẻ, mới có thể ở kiếp này sinh tại Phù gia, còn biết Khương Thừa Cực một người “thiếu nợ cô” , cho dù cô dư thủ dư cầu. [3'>
Cô cũng là nghĩ như vậy, thật hy vọng có thể nhớ lại kiếp trước chính mình đến tột cùng làm chuyện tốt gì, sau đó ở kiếp này may mắn như vậy, như vậy kiếp sau cô cũng có thể có cuộc sống nhẹ nhàng thoải mái như vậy. Nhân Nhân cười cô lòng tham không đáy.
“Nhưng đây là tính cách của con người, không phải sao?” Phù Khiết nói với Khương Thừa Cực.
“Em nói đúng” Khương Thừa Cực hoàn toàn là trong lòng có sở thích này.
Lòng tham là tính cách của con người, giống như như anh, vốn định dùng phương pháp đi xem mắt theo đuổi cô, cưới cô làm vợ, nếu không thành sau đó liền thông đồng với sư mẫu là được, một bên theo đuổi người ta, một bên thu lưu lợi dụng danh nghĩa bạn bè để cô ở lại bên người, chậm rãi đợi ngày nào đó cô muốn hôn, sau đó lại gần gũi để kiếm lợi.
Anh cho rằng chỉ cần có thể theo ở bên người cô, chính mình tạm thời có thể thỏa mãn, không nghĩ tới căn bản là không phải chuyện dễ như vậy.
Anh muốn cô, muốn chân chính có được cô! Thân phận ở chung cùng một nhà căn bản là không thể thỏa mãn anh.
Anh nhất định phải nghĩ biện pháp nhanh vượt qua khỏi ranh giới bạn cùng nhà này. Nhưng nên như thế nào đây?
Không, vấn đề không phải nên làm như thế nào, mà là Phù Khiết rốt cuộc có coi anh là đàn ông hay không? Cùng anh cô nam quả nữ cùng dưới một mái nhà còn phơi bày ra một đôi chân dài tại trước mặt anh lúc ẩn lúc hiện, thực chính là mau muốn bức điên anh! Người phụ nữ này thật sự không coi anh là đàn ông sao? Hay là cho rằng anh không có gan hạ gục cô? Hay là cho rằng anh căn bản không phải đối thủ của mình, cho nên tuyệt đối không dám xằng bậy với cô? Anh thật sự là không nghĩ ra! Chẳng qua có thể biết đến một sự kiện chính là, nếu như cô tiếp tục như vậy không kiêng nể gì ở trước mặt anh đi lại, sớm muộn gì sẽ bị anh áp đảo, hơn nữa anh có dự đoán một ngày này khoảng cách hiện tại đã không xa…
“Này!”
Mặt Phù Khiết đột nhiên xuất hiện ngay trước mắt anh, khiến cho Khương Thừa Cực có phản lập tức lùi về phía sau, dồn sức mà dán lên lưng ghế dựa.
“Làm sao vẻ mặt lại có biểu tình kinh hãi, tôi có khủng bố như vậy sao?” Phù Khiết hướng anh mạnh mẽ nhíu đầu lông mày, có chút bất mãn với phản ứng của anh.
“Em làm gì?” Khương Thừa Cực nhíu mi hỏi, phát hiện cô chẳng biết khi nào đã lấy mộtchiếc ghế dựa, chuẩn bị ngồi đến bên cạnh anh, hai chân thon dài và trần trụi liền như vậy sít sao dán vào bên cạnh anh.
“Tôi làm gì? Những lời này nên là do tôi hỏi mới đúng đi. Anh vừa rồi đang ngây ngốc cái gì? Gọi anh được vài tiếng, anh cũng chưa phản ứng” Cô hướng hắn nhíu nhíu đầu lông mày.
“Em gọi tôi làm gì?” Khương Thừa Cực tận lực bắt buộc chính mình không được nhìn chiếc đùi trắng noãn của cô.
“Hỏi anh có biết người nào hay không, có thể giới thiệu việc cho tôi làm, làm thuê cũng được, tôi muốn kiếm tiền chi tiêu” Ba lần trước đưa cho cô hai vạn cô lấy đưa cho Nhân Nhân mượn, gần nhất đây kinh tế đình trệ nghiêm trọng ảnh hưởng đến việc làm ăn của cửa hàng hoa, khiến Nhân Nhân ngay cả tiền thuê phòng rất nhanh mà ứng phó không nổi, cô ăn ở đều không cần tiêu nhiều tiền không giúp đỡ bạn bè thì quá chán. Tuy rằng cô ăn trụ đều miễn tiền, nhưng muốn giúp bạn bè phải dựa chính mình kiếm ra, không thể ngay cả loại này tiền này đều hướng đến anh chìa tay đòi.
“Em muốn bao nhiêu tiền? Tôi đưa”. Khương Thừa Cực nói thẳng.
“Please, ngươi lại không nợ tôi, sao lại đưa tiền cho tôi”.
“Bởi vì tôi có tiền”. Anh nhún nhún vai, nói đùa. “Cho tôi số tài khoản của em, tôi chuyển tiền đến tài khoản cho em, ngày mai em ra cây ATM rút sẽ có tiền”.
“Không cần nói đơn giản như vậy có được không! Anh lại không nợ tôi, tôi làm sao dùng tiền của anh? Ta mới không cần”. Cô cau chặt đầu lông mày. Chìa tay đòi tiền của anh, cô mới làm không được.
“Tôi không nợ em, còn có thể để em ở nhà của tôi, ăn ở nhà tôi, dùng đồ nhà của tôi sao?” Anh nhìn cô một cái, hỏi ngược lại.
“Điều đó hoàn toàn không giống”.
“Sao lại không giống?”
“Là anh hại tôi có nhà không thể về, đương nhiên phải chịu trách nhiệm trước nguyên nhân tôi bị mất đi chỗ ăn ở, điều này cùng với việc đưa tiền cho tôi dùng hoàn toàn là hai chuyện khác nhau”. Cô không phải cái loại người chiếm tiện nghi của người khác! Trải qua trong khoảng thời gian ở chung này, cô ph