Tác giả: Kiều Mạt Nhi
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 134983
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/983 lượt.
h nên làm cái gì hoặc muốn làm cái gì.
Hứng thú của cô ngoại trừ xem tiểu thuyết ra, giống như không có cái khác. Mục tiêu nhân sinh không nghĩ tới, chí hướng nhân sinh là qua loa cho xong, nguyện vọng lớn nhất vốn tưởng rằng là sâu gạo có người nuôi, cả đời không cần làm việc, kết quả sự thật chứng minh sâu gạo còn không phải người nào cũng làm được, chí ít cô cũng không được. Cho nên ―
“Rốt cuộc muốn làm cái gì đây?” Cô thở dài thì thào tự nói, quay đầu nhìn về phía những người khác trong quán cà phê, nghĩ thầm chẳng lẽ không ai mờ mịt và mê mẩn giống sao?
“Muốn mở cửa hàng hay không?” Nhìn cô mờ mịt như vậy, Khương Thừa Cực có chút đăm chiêu trầm ngâm trong chốc lát, thay cô đưa chủ ý nói.
“Mở cửa hàng?” Phù Khiết ngạc nhiên nhìn về phía anh.
“Giống như bạn của em Quảng Nhân Nhân có được một cửa hàng hoa của chính mình, có thể cho hắn chuyên tâm nhập vào công việc và cuộc sống. Anh cũng giúp em mở cửa hàng, em cảm thấy như thế nào?”
Phù Khiết cứng họng líu lưỡi nhìn anh, trong khoảng thời gian ngắn căn bản nói không nên lời. Làm sao? Cô thấy anh điên rồi!
“Em không cần nói đơn giản như vậy được không? Mở cửa hàng, lại không phải ăn bữa cơm, mua bộ quần áo, dùng mất nghìn tệ là chuyện đơn giản như vậy, phải dùng rất nhiều tiền anh biết không?” Cô nói.
“Chuyện tiền nong em không cần lo lắng, anh có. Nhưng thật ra phải mở cửa hàng gì mới được đây?” Khương Thừa Cực hao tổn tâm trí nhíu mi trầm ngâm.
Nhìn vẻ mặt của anh còn có biểu tình nghiêm túc tự hỏi, Phù Khiết quả thực là không nói gì được. Tuy sớm biết rằng anh rất chiều mình, nhưng cũng có thể có mức độ chứ? Vậy mà bởi vì cô kêu nhàm chán, đã nghĩ dùng khoản tiền lớn giúp cô mở cửa hàng? Thật sự là chịu không nổi!
“Em thích xem tiểu thuyết đúng không? Vậy mở cửa hàng cho thuê tiểu thuyết em cảm thấy thế nào?” Anh đột nhiên nghĩ đến.
“Làm chuyện mình có hứng thú thực sự không sai. Chẳng qua em đối với cửa hàng cho thuê sách này một chút cũng không biết, cũng không biết bất cứ người nào liên quan đến ngành này, phải tốn chút thời gian nghiên cứu một chút mới được”
“Em cũng không muốn mở cửa hàng cho thuê sách” Cô lại lập tức giội một gáo nước lạnh vào anh.
“Vậy em muốn mở cửa hàng gì?” Anh sửng sốt một chút.
“Khương Thừa Cực, anh không cần đối với em tốt như vậy” Cô than nhẹ một tiếng , nghiêm túc nói với anh.
“Nhưng mà, anh dường như không có biện pháp không đối xử tốt với em được, làm sao bây giờ?” Anh đổi sang vẻ mặt phiền não, biểu tình sầu khổ nói với cô, nhưng trong mắt lại tràn đầy ôn nhu cùng tình yêu. “Em muốn mở cửa hàng gì?”
“Anh cứ đối xử tốt với em như vậy, cẩn thận em ngày nào đó vét tiền bỏ trốn, khiến anh hai bàn tay trắng” Cô không có trả lời vấn đề của anh, ngược lại cảnh cáo anh.
“Em sẽ không nỡ bỏ anh”. Anh nắm thắt lưng cô, mỉm cười xoa trán của cô, tự tin tràn đầy nói.
Cô không nói gì chỉ nhìn anh, thừa nhận lời của anh. Xác thực cô không nỡ bỏ anh, không nỡ, phi thường, phi thường không nỡ.
Khương Thừa Cực bỗng nhiên nhếch miệng mà cười, siêu cấp thích việc cô thừa nhận không bỏ được anh này. “Em muốn mở cửa hàng gì?” Anh ôn nhu hỏi lại, quyết định mặc kệ cô muốn làm cái gì, anh đều toàn lực giúp cô đạt thành.
“Em căn bản không nghĩ tới”Cô nhíu nhíu đầu lông mày, thành thật nói với anh.
“Vậy thì từ giờ trở đi nghĩ đi”. Anh mỉm cười đề nghị.
Muốn ăn tối, nhưng quán cơm lân cận chủ quán lại đều đã thu quán, cho nên Khương Thừa Cực tiện thể vào cửa hàng tiện lợi mua một gói đồ ăn sẵn, mang về nhà ăn. Phù Khiết tuy rằng không giỏi chuyện bếp núc, nhưng những món ăn đơn giản có thể nấu, chỉ cần nấu nước sôi, thả mì vào, sau đó cho hai quả trứng vào là được rồi. Cho nên Khương Thừa Cực phải ủy khuất ăn mì tôm ở cửa hàng tiện lợi, nấu một nồi canh chua cay cho anh ăn, chính mình cũng thuận tiện uống một bát.
“Người đàn ông kia là ai?” Sau khi ăn uống no đủ, Khương Thừa Cực cùng cô thu dọn trong bếp thì đột nhiên mở miệng hỏi.
Đối mặt với vấn đề bất ngờ như thế của anh, Phù Khiết lập tức ngây ngốc, trong khoảng thời gian ngắn không có phản ứng.
“Người đàn ông nào?” Cô quay đầu hỏi anh.
“Tối nay cùng ăn cơm với em, cùng với người đàn ông ngày đó cùng em ngồi ở trong quán cà phê nói nói cười cười” Lời nói khỏi miệng, Khương Thừa Cực nhịn không được dừng lại, nhíu nhíu đầu lông mày. “Bọn họ chắc là cùng một người chứ?” Phù Khiết giật mình hiểu ra gật gật đầu, đem bát đã rửa sạch cho anh, để anh cho vào máy sấy.
“Phù Khiết!” Anh cảnh cáo gọi.
“Anh yên tâm, anh ấy mục đích gì cũng không có, ít nhất không có loại mục đích mà anh lo lắng, bởi vì anh ấy đã kết hôn, có vợ và con”. Cô thẳng thắn mà chống đỡ, thử trấn an anh, nhưng anh lại một chút cũng không trấn an được.
“Có rất nhiều người đàn ông cho dù kết hôn, cũng sẽ ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, thậm chí ngược lại còn lợi dụng thân phận đã kết hôn khiến phụ nữ hạ cảnh giác, nghĩ rằng hắn là vô hại, tùy thời cơ mà hành động” Vẻ mặt anh đ