Tác giả: Kiều Mạt Nhi
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 134987
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/987 lượt.
.
“Đến gặp ông nha” Phù Khiết tiếp tục cười nói với lão ta. “Lâu không nhìn khuôn mặt này của trưởng phòng, thật đúng là có chút tưởng niệm nha” Bởi vì lâu lắm không gặp để có thể động thủ giáo huấn sắc lang, cho nên phá lệ tưởng niệm.
“Cô cho rằng cô nịnh bợ tôi, tôi sẽ cho cô trở về đi làm sao?” Hắn lộ ra biểu tình vênh vênh váo váo, bệ vệ nhìn cô. Oa nha nha, lão ta có bệnh sao! Nịnh bợ hắn? Lão ta lại không phải ông chủ công ty hoặc tổng tài đại nhân, chỉ là một trưởng phòng nhỏ bé mà thôi, nhưng lại là một người không có năng lực, nói chuyện chỉ biết lớn tiếng, chỉ biết vênh mặt hất hàm sai khiến nhân viên, lão ta cho rằng bằng một câu của lão, cô có thể phục chức sao?
Hay là, lão ta cho rằng cô là đứa trẻ ba tuổi dễ bị lừa như vậy? Thật sự là một tên ngu ngốc!
“Đúng rồi, không biết trưởng phòng muốn như thế nào mới bằng lòng cho tôi một cơ hội?” Cô cố ý biết thời biết thế, muốn nhìn lão ta có phản ứng gì.
“Cô đến bây giờ còn không có tìm được việc?”
“Ừ” Cô gật đầu.
“Khó trách cô lại trở về tìm tôi” Lão ta cười lạnh nói.
Khá lắm, đúng là tên không biết xấu hổ, cô có nói cô là đến tìm lão ta sao? Thật sự là chịu không nổi sự tự cho là đúng của lão ta.
“Nếu cô muốn trở về cũng không phải không có biện pháp, chẳng qua…”
“Chẳng qua cái gì?” Cô nâng cao ngữ khí làm như tò mò hỏi, muốn biết lão tiếp theo sẽ nói ra lời gì.
“Tôi muốn cô cùng tôi lên giường” hắn đột nhiên gần sát bên tai cô, dâm loạn nói.
Phù Khiết cứng đờ cả người, nắm tay nắm chặt, cho ông ta một quyền rắn chắc vào bụng, tay một nắm, cả người di chuyển, lại chạm vào vai của ông ta quật ngã, động tác liền mạch lưu loát.
“Ông là tên sắc lang ghê tởm, tên biến thái cặn bã không biết xấu hổ!” Cô tức giận lớn tiếng mắng, cũng không quản bên cạnh có bao nhiêu người xem, giận không thể át lại đá ông ta một cước, mới nổi giận đùng đùng xoay người rời đi.
Thật sự là bẩn tay của cô, cô muốn chạy nhanh đi rửa tay, miễn cho hai tay của cô khi động vào sẽ thối rữa, ghê tởm chết!
Tiến vào WC rửa tay, thuận tiện sau khi vào WC đi vào văn phòng làm việc trước kia, vừa rồi trước cửa lớn công ty phát sinh chuyện kia, vậy mà đã truyền lên đây, dọa Phù Khiết một cú sốc.
“Các cậu sao lại biết?” Cô ngạc nhiên hỏi.
“Mình vừa lúc đi ngang qua thì thấy, thật sự là hả lòng hả dạ nha, ha ha…” Đồng nghiệp Lý Ái Mỹ ha ha cười to nói, những người khác cũng cười thật sự vui vẻ. “Nhưng trưởng phòng rốt cuộc nói bên tai cậu lời gì, khiến cho cậu phát điên lên vậy?” Cô tò mò hỏi.
“Ông ta cho rằng mình đến là vì xin ông ta cho mình phục chức, vậy mà dám bảo mình lên giường với ông ta” Phù Khiết nghiến răng nghiến lợi nói.
Trong văn phòng một trận xôn xao.
“Ông ta thực sự nói như vậy? Thật sự là tên đại biến thái không biết xấu hổ!”
“Cóc muốn ăn thịt thiên nga, buồn nôn muốn chết!”
“Không sai, buồn nôn muốn chết. Phù Khiết, cậu quật ngã lão ta như thế thật sự còn tiện nghi cho tên đại biến thái đó lắm!”
“Mình còn đánh cho lão một quyền, đạp cho lão một cước” Phù Khiết nói thực ra.
“Vẫn rất tiện nghi cho lão ta, cậu nên tống lão ta vào cục cảnh sát, lấy tội ngang nhiên dâm loạn tố cáo chết lão!” Lý Ái Mỹ căm phẫn trào dâng lớn tiếng nói, cô coi như là một trong những người bị thủ trưởng sắc lang hại.
“Mình mới không muốn đem thời gian lãng phí lên trên người tên đại biến thái đó, phá hỏng tâm tình tốt của mình, cùng với những điều tốt bên cạnh gần đây” Phù Khiết cong cong môi, khóe miệng sau đó lại dương lên, lộ ra nụ cười xuân phong đắc ý.
“Làm sao vậy, cậu trúng giải nhất? Vẻ mặt giấu không được ý cười” Lý Ái Mỹ hiếu kỳ hỏi
“So với trúng giải nhất còn tốt hơn”
“So với trúng giải nhất tốt hơn? Nào có chuyện gì so với có tiền từ trên trời rơi xuống tốt hơn chứ?”
“Gả cho một con rùa vàng, cậu cảm thấy thế nào?” Phù Khiết mỉm cười nói.
“Cậu? Gả cho một con rùa vàng? Cậu bị choáng váng đầu óc, hay là đang nằm mơ?” Bởi vì đây căn bản là chuyện không có khả năng phát sinh, Phù Khiết cũng không chú ý tới với đàn ông, cũng không chú ý đến cách ăn mặc của chính mình, đối với quan hệ bạn bè lại một chút hứng thú cũng không có, đừng nói có con rùa vàng nào khiến cho cô phải gả đi nha?
“Để mình xem có phát sốt hay không?” Lý Ái Mỹ nói xong làm bộ muốn sờ trán cô.
“Cậu rất quá đáng nha!” Phù Khiết cười mắng, đem tay cô đẩy xuống dưới, sau đó mới mở túi xách trên vai mình, lấy ra một cái thiếp mời đưa cho cô. Bên trong còn có một tệp thiếp mời muốn đưa cho những phòng khác, còn có người có giao tình với cô.
“Đây là cái gì?” Lý Ái Mỹ trừng mắt nhìn thiếp mời màu hồng phấn kia, hoài nghi hỏi.
“Thiếp mời của mình” Cô nhếch miệng nói.
“Gặp quỷ, mình mới không tin” Khó có thể tin kêu lên, một tay tiếp nhận thiế mời trong tay cô, tìm thấy chữ viết tên mình, trực tiếp mở nó ra xem.
Những người khác trong văn phòng nghe vậy cũng đều nhao nhao chạy tới.
“Phù Khiết, cậu muốn kết hôn? Thật hay là giả?” Có người hỏi.
“Các cậu có thể tự mình xem nha” Phù Khiết mỉm cười nói, Lý Ái Mỹ đã đem th