Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phú Hào Siêu Sủng Tôi

Phú Hào Siêu Sủng Tôi

Tác giả: Kiều Mạt Nhi

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 134995

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/995 lượt.

từ trên cổ anh phóng xuống dưới, dò xét vào vuốt ve cơ bụng rắn chắc của anh qua lớp áo bên hông, trong ngực, sau đó tìm được điểm trước ngực của anh, nhẹ nhàng xoay xoay, khiêu khích anh.
“Cảm thấy được không? Bảo tiêu tiên sinh?” Cô khẽ dán vào tai anh thổi khí, thấp giọng hỏi.
Đem quần áo cởi, giọng nói của anh khàn khàn mà đòi hỏi.
“Bảo tiêu tiên sinh hóa ra là một người hay khẩn trương như thế à?” Cô nũng nịu cười nói, đứng thẳng dậy thong thả cởi quần áo của mình.
Ánh mắt của anh như lửa nóng, đột nhiên dừng lại hôn cô.
……
Chú thích:
Đại phí chu chương [1'> 大费周章 – [dà fèi zhōu zhāng'> – chỉ việc hoang phí, khổ tâm vào những việc không đâu
Kích tình [2'>: Tình cảm mãnh liệt
Điệp tình thâm [3'>: Tình yêu như uyên ương sâu đậm
Lưu Trường [4'>: Mời các bạn VÀO ĐÂY tham khảo
Nghị vô phản cố [5'> 义无反顾 [Yì wú fǎn gù'> – đã làm việc gì quyết không do dự, quay đầu nhìn lại.
Tùy tâm sở dục [6'> 随心所欲 [Suí xīn suǒ yù'> – tùy ý làm những gì mình muốn.






Liên tiếp ba ngày, Khương Thừa Cực làm bảo tiêu kiêm tài xế cho Phù Khiết, quả thực có thể nói là như cá gặp nước. Buổi sáng cùng bà xã thân yêu cùng nhau ngủ thẳng đến khi muốn tỉnh, ở trên giường “ôn tồn” một phen rồi cùng nhau ra khỏi phòng ăn sáng, sau đó đưa bà xã đi học.
Khi bà xã đi học, anh hắn ngồi ở trong quán tràn ngập hương vị cà phê gọi một ly cà phê ngồi đọc báo, lên mạng, nghiên đọc tin tức tài chính kinh tế thế giới, xem thị trường chứng khoán các quốc gia, ký quỹ, tuyến hình ngân sách, cùng với việc bình thường đi làm khác biệt rất nhiều, lại nhiều một phần tự do cùng tự tại.
Sau khi bà xã tan học, bọn họ cũng không có thời gian nhàm chán, ngoại trừ ngày kết hôn càng lúc càng đến gần có chút việc nhỏ không thể giao cho công ty chuẩn bị hôn lễ phải vội ra ngoài ra, chuyện khai trương quán cà phê cũng như dầu sôi lửa bỏng bắt đầu tiến hành, có mấy cũng điểm phải xem lại, còn có thiết kế trang trí cũng phải quyết định ra phương hướng làm, tóm lại chính là rất bận rộn. Tuy rằng bận rộn, bọn họ lại bận đến khoái trá lại có cảm thành tựu, hơn nữa trước sau không quên quan sát bốn phương, tai nghe tám hướng bắt kẻ độc thủ gây tội ác phía sau đối với Phù Khiết. Chỉ tiếc liên tục ba ngày, đối phương lại không có một chút động tĩnh gì.
“Có phải chúng ta suy nghĩ nhiều quá hay không?” Lại một ngày yên bình chấm dứt, Phù Khiết nằm trên khuỷu tay Khương Thừa Cực, thở dài nói.
“Anh không nghĩ như vậy”
“Anh không muốn em bị thương” Khương Thừa Cực đưa tay ra vuốt ve khuôn mặt u buồn của cô, nhẹ giọng nói.
“Em sẽ không bị thương, hơn nữa anh cũng sẽ không trơ mắt nhìn em bị thương không phải sao? Em biết cho dù tách ra hành động, anh cũng tuyệt đối sẽ không cách em quá xa”
Vẻ mặt kiên định của cô như muốn anh tín nhiệm, làm Khương Thừa Cực không thể không đầu hàng.
“Được rồi” Anh nói, có phần ngoài ý muốn. “Em phải cam đoan với anh tuyệt đối không làm mình bị thương! Nếu em bị thương, sau này sự an toàn của em tất cả đều phải nghe lời anh, không có quyền hạn can thiệp”
“Em cam đoan” Phù Khiết không chút do dự gật đầu nói, cô tin tưởng bản lĩnh của mình.
/////////// ^.< \\\\\\\\\\\
“Phù Khiết?” Phù Khiết nhàm chán chờ xe bus, một bên nguyền rủa tên vô lại hôm nay không hề có động tĩnh thì bên tai lại đột nhiên nghe thấy có người gọi tên cô, cô kinh ngạc quay đầu nhìn lại, trong khoảng thời gian ngắn nhận không ra giọng nói có phần quen thuộc rồi lại thực lạ lẫm kia là ai, mãi đến thấy người kia từ bên trong xe đứng ra.
“Phí Quân Khải?” Cô trừng mắt nhìn.
“Em sao lại ở chỗ này chờ xe bus, Khương Thừa Cực đâu?” Anh giương giọng hỏi cô.
“Anh ấy hôm nay có chút việc” Phù Khiết cũng không nói thật, bởi vì buổi sáng ra ngoài, Khương Thừa Cực còn đặc biệt dặn cô, bất kể là người quen hay không quen cũng phải đề phòng, không thể đem kế hoạch dụ rắn ra khỏi hang của bọn họ nói ra. “Anh sao lại ở chỗ này?”
“Anh tới chỗ gần đây bàn công chuyện. Em muốn đi chỗ nào? Anh đưa em đi một đoạn”
“Không cần, xe bus sắp tới rồi” Cô khẽ sửng sốt, trừng mắt nhìn, lắc đầu từ chối, theo tiềm thức không muốn biến anh thành con rắn kia.
“Vấn đề nên không phải xe bus sắp tới hay chưa, mà là gần đây có người muốn gây bất lợi cho em không phải sao?” Phí Quân Khải đi đến bên cạnh cô, vẻ mặt quan tâm nói. “Em cũng biết chuyện này?” Phù Khiết không thể dấu diếm lộ biểu tình ra ngoài.
“Khương Thừa Cực không phải là vì muốn bên người bảo vệ em, mới từ chức sao? Đây là cậu ấy nói với anh, nhưng mà cậu ấy bây giờ rốt cuộc đang làm cái quỷ gì? Nói phải bảo vệ, lại để em một người một mình ở chỗ này đợi xe bus?” Phí Quân Khải nhíu mày nói, vẻ mặt không đồng ý.
“Ặc, đây là bởi vì gần đây cũng chưa có chuyện gì xảy ra, cho nên…”
“Không có chuyện gì xảy ra cũng không có khả năng lơi lỏng chứ?”
Phù Khiết đột nhiên không biết nên nói cái gì, cuối cùng cảm thấy sự quan tâm của Phí Quân Khải giống như đã vượt qua quan hệ bạn bè mà bọn họ chỉ