Tác giả: Kiều Mạt Nhi
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 134965
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/965 lượt.
gười nhận chị ý làm vợ.
Câm điếc ăn hoàng liên [3'>: bó tay không làm gì được.
Hạ Mĩ Kì và bà mối cùng nhau đi khỏi, để lại cho hai người trẻ tuổi có cơ hội tự do phát triển.
Phù Khiết hẳn là nên vì thế mà lớn tiếng hoan hô, nắm chắc được cơ hội lớn này, chiếu theo kế hoạch để đối phương biết khó mà lui, sau đó kết thúc những lệnh dài muôn thuở mà cô tâm không cam lòng không nguyện tham gia đi ăn cơm xem mắt này. Nhưng mà từ sau khi gặp lại Khương Thừa Cực, cô lại hoàn toàn quên mất chuyện đi xem mắt lúc này, tất cả suy nghĩ muốn giả bộ bây giờ lại muốn hỏi vấn đề của anh ta.
Cô tò mò muốn chết, hai con người của anh ta thay đổi khác hẳn so với trước kia.
Khi cô học lớp năm, còn anh là năm nhất trung học cơ sở thì biết nhau, khi đó anh vóc dáng lớn, lá gan nhỏ, khi đó môn học của bậc khác nhiều, cá tính lại quá mức xấu hổ nên tự bế bản thân lại, luôn luôn bị bạn học xa lánh và ăn hiếp.
Cô lần đầu tiên sau khi cứu anh trong công viên, tiếp đó cùng tháng lại cứu anh hai lần, mới quyết định thế này không được, vẫn nên kéo anh đến hội quán Taekwondo của gia đình mình, buộc anh cùng với các học viên của ba mình cùng nhau học để tự bảo vệ mình.
“Này, cái gì không không sai khác bao nhiêu, khi tôi học lớp năm chỉ có một trăm năm mươi hai centimet, hiện tại đã tới một trăm năm mươi tám”. Tốt xấu gì cũng cao lên được sáu centimet đó! Đáng giận! Cô hung hăng mà trừng mắt kháng nghị với anh.
“Quả nhiên vẫn là một tiểu bất điểm”. Anh mỉm cười.
Tiểu bất điểm: Chỉ sự bé nhỏ.
“Anh có phải lâu lắm không bị tôi đá có đúng hay không? Dám đối với sư tỷ nói loại lời này!” Lông mày Phù Khiết dựng thẳng quắc mắt trực tiếp vươn bàn chân ở dưới bàn đạp cho anh một cái, chỉ ra một chút giáo huấn. “Hơn nữa tiểu bất điểm lại làm sao? Anh người vóc dáng lớn cũng cần tôi xuất thủ cứu đó thôi, hừ!”
“Em có biết câu nói ‘Hảo hán không đề cập đến vấn đề dũng cảm trước đó’, còn có một câu nói ‘Không thể đồng nhất những lời nói’ sao chứ?” Khương Thừa Cực cười khổ, đưa tay xoa xoa chỗ xương ống chân bị đá cho đau nhức. Tính cách cô ấy vẫn như vậy, nhưng mà anh thích.
“Ý là anh bây giờ có thể đánh thắng tôi sao?” Cô một bộ dạng biểu tình khiêu khích.
“Nếu như tôi đánh thắng em có đồng ý gả cho tôi không?”
Phù Khiết ngẩn ngơ, lập tức nhíu mày, nhớ tới đi chuyện đi xem mắt, sau đó nhịn không được từ dưới bàn lại đạp cho anh một cái.
“Anh đùa tôi à?” Cô bực dọc mà trừng mắt với anh. “Tôi lại không có chuyển nhà, muốn tìm tôi thì trực tiếp đến nhà của tôi không được sao, làm sao phải đi xem mắt chứ, hại tôi mấy ngày nay tâm tình xấu đi, còn bị mẹ tôi niệm đến thối đầu!” Cô nhớ lại mà oán trách, nói xong lại nghiêng người liếc anh một cái.
“Trực tiếp đi tìm em? Em sẽ đồng ý gả cho tôi sao?”
“Tôi sao phải so sánh muốn gả cho anh hay không gả cho anh?” Cô tức giận nói.
Cô hoàn toàn cho là anh đang nói đùa, Khương Thừa Cực đột nhiên hiểu ra.
“Tôi là nghiêm túc, Phù Khiết”. Anh nhìn không chớp mắt dừng ở cô nói. “Tôi từ trước kia đã thích em, phải lấy thân phận đối tượng xem mắt xuất hiện trước mặt em, mà không phải xuất hiện là thân phận bạn bè trong quá khứ, mục đích là muốn cho em biết tôi muốn không chỉ là bạn bè, mà là với thân phận bạn trai trước khi kết hôn”.
Phù Khiết bị bộ dạng nghiêm túc của anh dọa cho sợ ngây người. Anh ta là nghiêm túc? Không thể nào.
“Anh lại đang nói đùa với tôi có đúng hay không?” Cô hỏi.
“Không, tôi là nghiêm túc”. Vẻ mặt anh nghiêm túc trả lời. Anh vẫn rất thích cô! Bởi vì khi đó anh còn bé, bởi vì chuyển nhà, cũng bởi vì lúc ấy anh ngay cả chính mình còn bảo vệ không được, cho nên anh chỉ đem phần yêu thích này trộm để dưới đáy lòng.
Sau khi dần dần lớn lên, anh lại không ngừng rèn luyện bản thân, chờ mong có một ngày, anh có thể bảo vệ được người phụ nữ mình yêu thích.
Trên thực tế, sau khi anh khỏe mạnh không ai dám ức hiếp anh nữa, các điều kiện đều tuyệt vời, rất có duyên với phụ nữ, nhưng chưa từng có người nào thành công tiến vào chiếm giữ trái tim anh.
Sở dĩ đợi tới bây giờ mới đến tìm cô, là bởi vì anh đợi đến khi cô lớn lên, đợi cho một ngày Phù mẫu, Phù ba bằng lòng dứt bỏ con gái bảo bối.
“Nghiêm túc cái rắm!” Cô trừng mắt nhìn anh nửa ngày, tục tằn nói. “Chúng ta cũng vài năm không gặp, mười lăm hay là mười sáu năm? Trước ngày hôm nay gặp mặt, chúng ta ngay cả đối phương biến thành bộ dáng gì cũng không biết, anh dựa vào cái gì mà nói như vậy? Tôi nói cho anh, đừng cho là tôi hôm nay mặc thành như vậy chính là bộ dáng bình thường của tôi. Tôi bình thường đều mặc quần jean, đi dép lê, tóc không phải buộc thành đuôi ngựa thì dùng kẹp kẹp lên đầu, tiếp đó ngay cả son môi cũng không bôi, so với người phụ nữ già còn trông già hơn. Như vậy anh còn muốn làm bạn trai của tôi sao?”
“Muốn”. Anh không chút do dự trả lời.
Phù Khiết hơi chán nản. “Anh rốt cuộc là nghiêm túc hay đang nói đùa với tôi? Khương Thừa Cực”.
“Tôi đã nói là tôi nghiêm túc”. Anh nghiêm trang n