Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341801
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1801 lượt.
lúc chuyển nhà Phùng Hy có mang hộp trà này đến nhà anh hay không, nhưng anh không tài nào nhớ nổi.
“Chưa nhìn thấy bao giờ à? Người của công ty vừa gọi điện thoại cho em, nói tìm thấy hộp trà và hai mươi nghìn USD ở nhà Phùng Hy, công an đang tìm em để điều tra tình hình. Cô ấy đã mở ra xem, tưởng rằng bên trong chỉ có trà. Thật là đáng tiếc, cô ấy không phát hiện ra hai mươi nghìn USD trong đó. Tiếc thật, nếu cô ấy nói với anh, chắc chắn anh Thời sẽ tìm ra được hai mươi nghìn USD này.” Giang Du San nhìn chằm chằm vào Mạnh Thời chậm rãi nói.
Công ty Phùng Hy báo cáo vụ án với cơ quan công an, Giang Du San ý thức ngay được rằng cơ hội đã đến. Lúc quay những cảnh này, cô chỉ nghĩ quay để đấy mà thôi, lúc đó cô hận Mạnh Thời, hiện giờ không cần phải dày công thiết kế, đã có người đến giúp cô rồi.
“Cho dù là Vương Thiết hay Phụ Minh Ý, Giang Thị chỉ quan tâm đến lợi ích của mình. Tự nhiên có cái lợi đến, Giang Thị sẽ không từ chối. Chỉ có điều, sự việc có những tiến triển rất thú vị, Giang Thị được đóng vai trò chính. Cái này cộng với lời khai của Giang Thị, anh nghĩ rằng cô ta có cơ hội rửa tội cho mình hay không?”
Mạnh Thời nhìn chằm chằm vào ti vi, nhớ tới hôm cùng Phùng Hy đi chơi núi Gác Bút, cô từng nói với anh rằng vừa gặp Giang Du San. Anh tận mắt nhìn thấy cô mở hộp trà ra xem, bên trong chỉ có một túi trà, anh còn bóc túi trà ra ngửi, khen trà ngon. Lúc đó Phùng Hy cười và nói rằng, để dành cho anh uống. Anh hận mình không ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề. Mạnh Thời ngẩng đầu lên nhìn Giang Du San nói: “Em có nghĩ rằng, nếu tìm một kẻ chịu tội thay, một ngày nào đó anh ta sẽ nói ra sự thật. Đến lúc đó, Giang Thị sẽ bị khởi tố về tội vu khống.”
Giang Du San cười giòn tan, “Không có người chịu tội thay nào cả. Chỉ có em. Không có ai là đáng tin cậy cả, chỉ có em là đáng tin cậy nhất. Người làm chứng sẽ là em, người cấu kết với cô ta đương nhiên cũng là em, đưa tiền cho cô ta cũng là vì bắt buộc, để giành được hợp đồng lớn này nên không còn cách nào khác, chỉ có thể đồng ý. Em có thể không cần lấy khoản tiền bồi thường một triệu không trăm hai mươi nghìn nhân dân tệ và hòa giải với công ty Phùng Hy. Còn cô ta thì sao, cô ta sẽ phải đối mặt với trách nhiệm hình sự.”
“Em cần gì?” Mạnh Thời hỏi thẳng. Anh không muốn tiếp tục bàn về vấn đề này nữa.
Giang Du San chậm rãi bước đến trước mặt anh, ánh mắt hằn học, “Em không cần gì cả, em chỉ cần cô ta ăn cơm tù mà thôi. Mạnh Thời, em quý anh, cảm thấy anh xứng với em, nhưng anh đã từ chối, anh từ chối hết lần này đến lần khác đã khiến em bị tổn thương. Nếu không vì nể mặt hai gia đình, chắc chắn anh không bao giờ chủ động đến nhà em. Hôm nay, tại sao anh lại đến? Chỉ vì cô ta đã vào trại giam rồi! Em không cần gì hết, em chỉ cần nhìn thấy anh khổ sở là được rồi.”
“Không còn sự linh động nào ư? Không có điều kiện để hoán đổi ư? Không có gì có thể khiến em động lòng ư?”, Mạnh Thời hỏi liền ba câu, ánh mắt nảy lửa.
Đây là kết cục tồi tệ nhất mà anh đã nghĩ đến. Cô ta không cần gì cả, chỉ cần Phùng Hy khổ sở, để anh nhìn Phùng Hy ngồi tù, để anh đành chịu bó tay.
“Có chứ, anh quỳ xuống cầu xin em, cúi chiếc đầu cao ngạo của anh xuống, đây chính là cái giá phải trả cho việc không trân trọng em!”.
Mạnh Thời đứng dậy, nhìn chằm chằm vào mắt cô, vẻ mặt đằng đằng sát khí.
Giang Du San hơi lùi về phía sau, rồi lại ưỡn thẳng người. Đúng vậy, cô ta đã từng bị vẻ thần bí và gia thế nhà họ Mạnh mê hoặc, nhưng cô thích Mạnh Thời, thích khí phách cứng rắn và phong độ của anh. Không dưới một lần cô muốn giẫm anh xuống dưới gót chân, nhưng không dưới một lần cô phát hiện ra rằng, anh càng lạnh lùng với cô cô lại càng rung động trước anh.
Không phải là người đàn ông giỏi giang sẽ không thể thu hút cô, và người đàn ông này lại trao trái tim của mình cho một người đàn bà mà cô cho rằng không bằng cô, lòng tự trọng của cô không thể cho phép. Cô biết rằng, dưa chín ép sẽ không thể ngọt, cô cũng đã từng nghĩ một cách lý trí rằng, cô không bao giờ tìm một người đàn ông không yêu cô làm chồng. Cho dù anh giỏi giang, cho dù cô yêu anh.
Nụ cười nhạt hiện lên trên đôi môi Mạnh Thời, anh khẽ cười nói: “Dưới đầu gối của đàn ông có vàng, nhưng cho dù ngàn vàng ngàn bạc cũng không thể bằng cô ấy. Cho em thỏa nguyện đây!”
Anh đã khom lưng quỳ xuống thật.
“Đừng.” Giang Du San vội lùi ra sau và hét lớn. Nước mắt lăn dài trên gò má, đôi môi tựa như cánh hoa run rẩy, mất đi vẻ đỏ hồng. Cô vừa khóc vừa hét lên: “Mạnh Thời, mặc anh làm gì cũng được! Em không muốn anh quỳ xuống năn nỉ anh, em cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho cô ta đâu.”
Giang Du San quay người chạy vào phòng và đóng sầm cửa phòng.
Mạnh Thời như mũi tên lao đến, cửa đã đóng kín. Anh đấm cửa, gầm lên: “Cô còn muốn thế nào nữa? Muốn tôi lấy cô ư? Cô cần một cuộc hôn nhân như thế này ư?”
Bên trong vọng lên tiếng khóc nấc của Giang Du San.
Giang Duy Hán xuất hiện trước cửa cầu thang, lặng lẽ nói: “Thời ạ, tại sao cháu lại không hiểu tấm lòng của Du San? Cháu có thể vì người